
- Trang thơ

Thuở ấy
Trong thơ anh chưa có hồ nước ấy Nơi Mắt Nâu ngơ ngác một mình Gió từng thổi mang tóc em run rẩy Về phương trời vô định, không anh… Nơi tình yêu gửi trên lá phong xanh
Về lại biển xưa
Biển Sầm Sơn vào một ngày tôi đến Sóng vỗ dập dồn bờ cát trắng phau Trời đang xanh bỗng cơn mưa bất chợt Biển cồn cào con nước đỏ au Đã lâu rồi mới về lại biển đêm
Cổ tích tuổi thơ
Có bao giờ trở lại nữa không Hoa phượng cháy trong mắt em ngày ấy, Trăng mười sáu trong veo đến vậy Hoang dại khoảng trời cỏ xanh vu vơ…. Câu thơ viết đầu tiên như một sự tình cờ
Bông cải đầu tiên
Buổi đầu tiên thầy bước vào lớp học Cô trò nào tinh nghịch Đặt lên bàn bó hoa cải vàng tươi. Cô học trò nào đây, mắt lấp lánh nụ cười? Bốn mốt ánh nhìn, Long lanh những bông cải vàng trong mắt
Bây giờ, này em
Em vừa đến đã về sao không cho anh nói câu nào thật ư? này em, này hãy từ từ nói xem như thế là như thế nào? Vì đâu trời đổ mưa rào đêm trăng một mảnh chiêm bao đêm trời
Nhà Búp của tôi
Ngôi nhà của chúng tôi Không xây bằng cát, gạch Cũng không xây bằng vôi, thép Mà xây bằng tháng năm Bằng sự sẻ chia, vun đắp. Ngôi nhà của chúng tôi Xây bằng những ngày tụ họp
Trước biển
Đứng trước biển bao la, thăm thẳm Những cánh buồm tít tắp khơi xa Đem ngọn gió đi đâu nào ai biết được! Để con sóng bạc đầu trăn trở giữa đêm thâu! Đứng trước biển, trời trong xanh ngằn ngặt Những cánh Hải âu chấp chới lưng trời



