
- Trang thơ

Bình an
Bình an chẳng ở đâu xa Nhủ lòng buông bỏ, thế là bình an... Không cần đợi đến niết bàn Một khi thứ ấy ngập tràn trong tâm...
Và lại viết về tôi nữa
Đùng đùng tôi bỏ nhà đi thầy u cứ ngỡ việc gì lớn lao thực tình thì có gì đâu tôi đi tìm một mái đầu hương chanh tôi đi giữ lá cho cành sợ cơn gió đến vô tình với cây
Thế
À ra thế rồi cuối cùng sẽ gặp Bình đẳng nhau trước nhân quả đất trời Mà trời đất vốn vần xoay nhân quả Thiện ác nào đứng riêng được người ơi.
Lông ngỗng
Kỷ niệm như lông ngỗng rắc Gieo trên khắp nẻo gập ghềnh Cung bậc nỗi niềm hiện tại Vụt thành quá khứ rất nhanh…Người biết chăng niềm lưu luyến
Dạo chơi bên bờ biển
Trăng rằm dát bạc lên đầu sóng Xé toạc ánh viền tàu ra khơi Gió loang cửa biển mở chân trời Tàu cá, tàu hàng đông như hội. Lưỡi sóng uốn lời vui náo nức Giục bước chân ta trước ngày mai
Búp nở hoa
Sóng lăn tròn trên cát Biển dạt dào hát ca Gặp nhau nơi bến đợi Đồ Sơn hội Búp Nhà Tuổi thơ đã trôi qua Nửa thế kỷ rồi mà Bạn bè nay gặp lại
Cửa biển
Biển rộng bao la Biển không là nhà Mà sao nhiều cửa Mở vào mênh mông Cửa biển từ sông Mở ra dài rộng Biển rộng mênh mông Cửa là bến đợi



