
- Trang thơ

Duyên nợ
Duyên như Từ Thức gặp tiên Nợ như Chúa Chổm dưới miền trần gian Nợ- Duyên xin cứ luận bàn Vợ - Chồng là nghĩa tao khang ở đời
Dòng sông Tiên Hưng
Nhâm Lang thả thính Tiên Hưng cuối sông con nước ba đừng cửa Diêm Uốn cong lượn khúc thảo hiền tắm mình rối nước nàng tiên múa Chèo,
Thú nhàn
Tuổi già trà rượu thơ ca Khỏe vui sáng suốt đó là thần tiên Văn chương đàm đạo bạn hiền Trời ban phúc lộc bách niên thọ trường.
Quê hẹn mùa duyên
Những ngày nhẹ gánh mưu sinh về Keo tìm một mối tình vắt vai Tám, ba ngày rộng tháng dài lúa đồng ngậm sữa con ngài gom tơ Trống Chèo ngắt giọng chuông chùa
Em đi
Em đi chiều nắng hạ Cây chẳng buồn ra hoa Dàn bấu không ra trái Mộng đẹp cũng rời xa Anh nhớ những chiều qua Trong ánh nắng nhạt nhoà
Vẫn còn anh
Anh chẳng còn anh tuổi ngây thơ nhặt nhạnh ước mơ ép trang vở đơn sơ trắng tinh màu giấy mới hồn tỏa nắng rọi vườn thơ nóng hổi dạo cung trăng thao thiết cả đêm dài...
Tình ca biển
Nếu em đi biển một ngày đông Em sẽ thấy biển vô cùng đẹp đẽ Những con sóng chừng như lặng lẽ Khe khẽ vỗ bờ khe khẽ reo ca



