
- Trang thơ

Nắng trưa rằm
Qua tuần trâu chọi Đồ Sơn Chứ đâu gạn nước nghiêng đồng đổ đi Trăng tròn tuổi nắng dậy thì Hong khô mái trại nước về với sông
Không đề
Một thời giờ mấy ai hay Thủa xa vời vợi những ngày bỏ quên Giật mình cho cái làm nên Quýt trầu thắm đỏ gót sen nhà người
Người chơi trò rải ranh
Xưa gom vỏ ốc thật nhiều Chọn bao ốc đá trao vào tay em Em cười đôi mắt long lanh Bầy trò ra đất rải ranh nhịp nhàng Trồng kèo leo cột - Một ăn
Nơi bãi cát sông quê
Khi xưa ngày bé tí teo Rượt nhau trên bãi hò reo tưng bừng Đôi ta đội nắng mình trần Làn da khét nắng, cát chồn bước chân Nụ cười rạng rỡ bên anh
Mưa
Trời vào đông làn gió mới chuyển mùa Dẫn đưa mây làm cơn mưa bất chợt tiếng tí tách như hòa chung tiếng nhạc Bài ca buồn lay động tâm hồn hoa.
Lấp đầy
Vắt mây Cho đất uống mưa Trời xui mắt lá Liếc mùa biếc xanh Em vắt mơn mởn vào anh Nuôi câu thơ héo Lớn thành trẻ con
Ngày ta đến
Ngày em đến Bàn tay gầy lạnh Mùa thu tàn Hoa xuân nở trong anh Ngày anh đến Gió ngập con đường nhỏ Em nghẹn ngào Anh mưa cả chiêm bao



