
- Trang thơ

Tự sự trước thềm xuân
Tạm biệt mây nhàu, tạm biệt ẩm ương Tạm biệt sắt se mưa dầm, gió bắc Mặt nước nhạt nhoà sương mù giăng mắc Hiu hắt con đường, ngõ phố rêu phong.
Lắng nghe xuân về
Ta lắng nghe xuân về trên những nhành mai trên những nhánh lan rừng đua sắc thắm Ta cũng nghe gió rì rầm với nắng Nắng đầu Xuân rủ đàn én sớm quay về
Viết trước thềm giáng sinh
Một chiều lưu lại chốn này Lời yêu thương ngợp tháng ngày phù hoa. Ôm mình cho cạn niềm xa Cho vơi thương nhớ, cho nhoà đớn đau Ví dầu còn có kiếp sau Ba đào lạc bước sạch làu chơi vơi.
Diệu khúc nghê thường
Có một ngày xuân ấm nồng như thể Nắng hươm vàng từ mấy độ ban trưa Khoảng trời chiều trong vắt, non tơ Vầng Hoàng Vũ* thơm ngọc ngà cổ tích. Em nhắn gì qua màu mơ biếc
Nói cùng mùa Xuân
Em có nghe mùa Xuân về ngang ngõ Trên những cánh đồng, trên những vạt cỏ non Em có nghe lời đất nước bình yên Trên khắp nẻo đường dọc chiều dài đất nước
Cho một chiều đào phai
Xuân chợt về trong một sắc đào phai Mùa đang mới trong những chiều chưa mới Tôi gặp hoa, hoa chỉ cười không nói Cánh hoa nào vừa nở mới trong tôi?
Trái ngọt mùa Xuân
Quằn quại suốt đêm Đông Tiếng nấc rừng cây và gió núi Trăng trinh nữ trùm chăn mây sám hối Vướng bận xiêm y, cây trút vội lá vàng...



