
- Trang thơ

Cô đơn
Tựa heo may lọt kẽ tay Lá cô đơn rụng xuống ngày tàn hoa Như đàn ông với đàn bà Hết hơi nhau thoáng tưởng là cô đơn
Bóng Cúc
Có một mùa thu hoa cúc nở sáng đêm Em đong đếm thời gian bằng bóng lá Dăm nụ lỡ làng từ mùa thu trước Giờ bàng hoàng nở trắng đáy thu sau.
Thu ơi!
Nàng Thu nỡ bỏ đi rồi Mà chưa kịp thốt nửa lời từ ly Hay là Thu dỗi hờn chi... Nên em chẳng nói câu gì với ta.. Rặng quỳ vàng rực hôm qua
Cà phê ánh trăng
Lọc sương sớm Lọc nắng chiều, lọc tối Lọc đêm khuya Lọc gà gáy bình minh Lọc tí tách Lọc người chờ, người đợi Hương cà phê không lọc trắng nổi mình
Bẫy tự nhiên
Tuổi xuân nồng thiếp tìm vui Nếm qua mê đắm thế rồi sinh con Tưởng sinh ra nước ra non Ai hay vẫn cõi chất chồng khổ đau
Chờ đợi
Bố đã mong đợi con Từ lúc trong lòng mẹ Đón con lúc chào đời Bố người đầu vào bế! Ngày tháng trôi như thế Lúc con ốm, con đau Bố luôn bên cạnh mẹ
Khát khao hai tiếng gia đình
Từ một trại dưỡng lão Bà cụ thư về nhà Nói rằng nhớ các cháu Khó ngủ vì ở xa... Dù được chăm sóc tốt Mọi thứ đều đủ đầy Nhưng thứ bà thiếu vắng Bóng hình quen mỗi ngày..



