
- Trang thơ

Thu về bến cũ
Mới chớm thu ta trở về bến cũ Với bến sông xanh ngắt nương dâu Hàng tre xưa bên gió đồng xao xác Vi vu mỗi chiều bài hát của đồng quê Xuôi theo sông bên ruộng bắp ven đê
Đảo
Đến từ mây Dệt thành nắng gió, Cánh chim bầy sải sóng giữa ngàn khơi. Biển kể với tôi Sóng giãi bày rồi Có con sóng vẫn lặng thinh trong cát? Đảo xanh hay đảo trắng Có đủ kiệt cùng không
Nơi ấy... Đăk Nông
Nắng Đăk Nông Trượt chân từ đỉnh mái nhà rông Cái gió, cái mưa ngày đêm không ngủ Thay phiên nhau canh giữ Tiên nữ hạ phàm xoã tóc thác Liêng nung Thanh âm Cao Nguyên
Ngẫu hứng một chiều mưa
Như là phút hứng tình không chịu nổi mưa trút hết xiêm y đua nhau chạy trắng trời gió nhập cuộc điên như “phê” thuốc lắc gió quyến mây bồ bịch sườn đồi Bỗng sấm động sấm vỡ ra quá thể nước đầy sông, triều cường tràn đê quai
Viết cho một khoảnh trời ngâu
Hạ như còn vương vấn đâu đây Phượng vẫn đỏ hoa, na xanh mắt lá Bưởi chưa rám da, đào vừa hây má Tháng Tám ngóng chờ, mong manh hơi may... Chiều chuyển mùa đẫm ướt đường mây Heo may buông chênh chao lòng mắt
Viết cho ngày sinh nhật
Có cánh hoa dại, thiên sứ mang đến bến đời Tặng cho mẹ, từ mùa đông năm đó Từ ấy, qua ô cửa nhỏ Mẹ thấy trời xanh trong ánh mắt ngời Con lớn dần từ câu hát à ơi Từ cổ tích, cô tiên, cái cò, cái vạc
Chùm thơ bốn câu: Vô đề
Ly biệt nhau rồi, em về với người ta Ta ngược đường em, ta đi tìm người khác Chỗ cuống lá rời cây, nơi cái mất Lại chồi lên cuống búp - Một nụ mầm



