
- Trang thơ

Sáng yên lành
Sáng yên lành Với xanh xanh Cùng cành lá Cùng người hoa Tim hoan ca Cùng im lặng Nghe sâu lắng Những tầng trời
Nỗi nhớ
Ta ngồi nhặt nắng bên hè Hong từng sợi mỏng tìm về ngày xưa Ta chờ gom những hạt mưa Gửi về sông cũ, cho vừa nhớ nhung
Dấu hỏi
Dấu hỏi (?) Như người đứng trên trái đất cúi đầu Đất đai biển sông Đều dưới chân anh ấy. Riêng bầu trời thì không Ở trên ấy là tiền nhân, thần thánh.
Ru mình
Ngọt ngào ru ngón tay mềm Lời ru ấm cả nỗi niềm năm canh. Ru hời đọt nắng tơ xanh Ru thơm cho mãi ngọt lành lời hoa. Dặt dìu ru bước đường xa Cho vui gần lại, cho ta về mình.
Gửi...
Người gọi tôi: Hiền nhân. Điều này đúng một nửa. Nhân - thì chắc chắn rồi Hiền - e chưa được rứa! Tôi là người dang dở Đời nửa tục nửa tiên. Rất thích mọi điều hiền Ghét mọi điều ác dữ.
Mẹ chồng và con dâu
Cùng là lời nói phận nữ nhi Nếu là con dâu bắt tức thì Nếu là con gái yêu chiều mắng Dù dâu hay gái một thai kỳ
Ta trở lại ngày xưa ta bé
Ta lùi lại một thời, tuổi thơ nhớn nhác Cùng dầm mưa lem luốc bùn quê Ta lùi lại trên những dòng sông lạc Bến sông nào là chẳng phải bến Mê?



