
- Trang thơ

Tình yêu bốn mùa
Thứ hai - 06/04/2026 19:56

(Ảnh: Lien Nguyen)
TÌNH YÊU BỐN MÙA
(Nguyễn Diệu Liên)
Mùa xuân mở cửa bằng một làn hương mỏng
hoa khẽ nghiêng mình, gọi nắng dậy từ giấc ngủ dài
giọt sương treo trên đầu cành run rẩy
soi bóng nụ cười còn e ấp trên môi
em đi qua buổi sớm
ánh mắt chạm vào anh như chạm vào mặt hồ yên ả
một gợn sóng rất khẽ
mà lan mãi đến tận miền tim chưa từng biết nhớ
những mầm xanh âm thầm đội đất
cũng giống như yêu thương
chẳng ai hay
mà lớn dần
mùa hạ đến không cần gõ cửa
nắng rót mật xuống những con đường rực lửa
ve gọi nhau khản giọng trên tán phượng già
đỏ đến nao lòng
cơn mưa bất chợt đổ xuống chiều
ướt vai áo, ướt cả những lời chưa kịp nói
em cười trong làn nước mỏng
còn anh thì học cách nhớ
một nỗi nhớ không tên
cứ dâng lên, tràn qua từng nhịp thở
như con sông mùa lũ
không biết dừng ở đâu
mùa thu đi nhẹ như một cái chạm tay
trời cao đến mức nỗi buồn cũng trở nên trong trẻo
lá rơi chậm
như từng suy nghĩ rời khỏi trái tim đã biết đợi
gió heo may luồn qua tóc
mang theo hương của những điều chưa kịp nói
em đứng đó, mong manh như một câu thơ bỏ dở
anh chỉ cần đưa tay
chạm rất khẽ
mà thấy ấm cả những ngày dài phía trước
mùa đông đến bằng những đêm rất sâu
phố dài thêm, im lặng nhiều hơn
hơi thở hóa thành làn khói mỏng
tan vào khoảng không lạnh buốt
chúng ta tìm nhau trong giá rét
bằng một cái nắm tay lâu hơn thường lệ
bằng vòng ôm siết chặt
như thể nếu buông ra
mùa đông sẽ kéo mọi thứ đi xa
ngoài kia gió vẫn cào lên ô cửa
nhưng trong ngực
tim vẫn cháy một màu hồng ấm
như lửa âm ỉ
giữ giấc mơ qua những đêm dài
tình yêu đi qua bốn mùa
không ồn ào
không phô trương
chỉ là
một dòng chảy lặng lẽ
len qua từng đổi thay của đất trời
ở lại
trong một góc sâu rất nhỏ
mà không gì có thể chạm tới
và ở đó
nó tiếp tục nở hoa
dù không ai nhìn thấy.
Hà Nội, một ngày tháng tư bình yên - 2026



