• dau-title
  • Truyện ngắn
  • cuoi-title

Mẹ tôi

Thứ hai - 05/01/2026 09:50




(Ảnh: Pixabay)

 


MẸ TÔI


Mấy hôm nay, chị tôi bị ốm, nằm liệt ở giường nên mẹ tôi lo lắm. Suốt đêm, mẹ ngồi bóp trán cho chị. Hôm nay chị tôi lên cơn sốt nặng. Chị nằm trùm kín chăn, không ăn uống gì cả. Mẹ tôi không rời giường chị. Mẹ đưa tiền cho tôi đi mua thuốc. Tôi vừa ra tới cổng thì gặp cái Thoa. Thấy tôi, Thoa nói ngay:

- Lan ơi, cậu có đi xem tập kịch không? Ngoài ấy vui lắm, bọn cái Hoa cũng vừa đi.

Tôi lắc đầu: “Mình còn phải đi mua thuốc cho chị mình”.

Cái Thoa bĩu môi:

- Bây giờ còn sớm, đi chơi một lát, chốc về đi mua không được à?

Tôi đắn đo một lát rồi theo Thoa ra sân đình. Ở đó, đội văn nghệ của xã đang tập vở chèo để tối bắc rạp diễn mừng vụ mùa 10 tấn. Trên sân đình, dưới tán lá của cây bàng chúng tôi ngồi chen nhau thành một vòng tròn. Tôi tập hát theo giọng hát của chị Minh Tâm. Tiếng hát trong trẻo của chị vang xa. Còn bọn thằng Nam thì cười ré lên vì anh Thành đóng vai hề. Mãi đến khi buổi tập tan, tôi mới nhớ tới lời mẹ dặn. Tôi chạy một mạch tới cửa hàng. Nhưng cửa hàng đã đóng. Tôi băn khoăn không biết sẽ nói với mẹ sao đây. Lòng buồn rười rượi, tôi lững thững bước ra về. Tôi suy nghĩ “sẽ nói với mẹ gì đây”. Tôi bước về đến cổng lúc nào không biết nữa. Thoáng thấy tôi mẹ đã hỏi:

- Sao con về muộn thế? Có mua được thuốc không?

Tôi đỏ mặt, đứng im không nói được nên lời. Mãi sau tôi mới ngập ngừng:

- Mẹ ạ, con... con...

Tôi chưa nói hết câu thì mẹ đã bỏ vào nhà. Còn tôi, tôi không bước vào nhà được nữa, mà cứ đứng lì ngoài cửa, tay mân mê chiếc khóa. Một lúc sau, tôi thấy mẹ từ nhà trong đi ra, tay xách chiếc nón, mẹ bảo tôi:

- Con vào nhà, lấy cháo cho chị ăn nhé ! Mẹ đi vay thuốc cho chị.

Nghe những lời nói dịu dàng của mẹ, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn đi.

Tôi chạy vội vào bếp, bưng nồi cháo lên cho chị. Nhưng nồi cháo đã nguội lạnh. Tôi nhóm bếp đun. Mẹ tôi vẫn thường bảo: “người ốm nên ăn cháo hành cho ra mồ hôi chóng khỏi”. Nghĩ thế, tôi thái rõ nhiều hành vào cháo cho chị. Xong đâu đó, tôi múc cháo đem lên cho chị:

- Chị ơi, chị dậy ăn cháo cho nóng. 

Tôi gọi chị nhưng chị tôi không trả lời. Tôi đặt vội bát cháo xuống giường, rồi hai tay nâng đầu chị dậy. 

- Chị ơi, chị dậy đi.

Tôi suýt khóc, chị tôi mở mắt, mồ hôi vã ra như tắm. Chắc chị vừa qua một cơn sốt. Tôi vội vã xúc từng thìa cháo cho chị ăn. Chị hỏi tôi:

- Em có mua được thuốc không?

Tôi lắc đầu. Chưa bao giờ tôi thấy thương chị như lúc này. May quá, mẹ tôi đã về kia rồi. Tôi hỏi khi mẹ bước vào nhà:

- Mẹ có vay được thuốc cho chị không?

Mẹ tôi gật đầu. Áo mẹ ướt đẫm mồ hôi. Tôi chạy xuống bếp rót nước cho chị uống thuốc. Tôi rót đầy một ca nước chè mời mẹ. Mẹ cho chị uống thuốc xong, mẹ ngồi xuống ghế. Cái quạt trong tay mẹ lạch phạch mãi.

Thấy thế, tôi đi tìm thêm một cái quạt mo cau và ngồi xuống cạnh mẹ. Tôi ra sức quạt thêm cho mẹ. Mấy hôm nay, mẹ tôi không cười một tiếng.

Bây giờ tôi chỉ muốn được nhìn mẹ cười. Nhưng tôi biết rằng, mẹ tôi chỉ vui cười khi chúng tôi khỏe mạnh và ngoan.



Ngày 31 tháng 7 năm 1976 

Trương Thị Hảo

Lớp 4, trường Cấp I An Ninh Thái Thụy Thái Bình

Giải B nhi đồng,


Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.