• dau-title
  • Truyện ngắn
  • cuoi-title

Châu chấu và dế mèn

Chủ nhật - 04/01/2026 16:18




(Ảnh: Pixabay)

CHÂU CHẤU VÀ DẾ MÈN

Một buổi sáng, chị Chấu ngắm vuốt xong rồi bay ra bãi cỏ. “Ồ! Trời đẹp quá nhỉ, mình phải ở lại đây một lát đã chứ. Đi đâu mà vội”. Chấu tự nhủ và vù vù bay trên bãi cỏ. Bay được mấy vòng, Chấu bỗng nghe có tiếng ai cầu cứu. Lại chỗ có tiếng kêu, nhìn xuống cái hố, Chấu thấy một chú Dế nằm sõng soài dưới đáy.

- Chị Chấu ơi, cứu em với! Em ở dưới này cơ mà! 

Châu Chấu nhìn lại bộ áo đẹp đẽ của mình rồi gắt gỏng:

- Ai chả biết mày ở dưới đó, nhưng vạ gì ta phải xuống cái hố bẩn thỉu ấy cho lấm áo!. Cái họ Dế nhà mày đứa nào cũng xấu xí. Cái áo đã cộc lốc lại nhuộm nâu đen xỉn, đến tởm. Mày mở mắt mà trông ta đây này. Loài Chấu ta, ai cũng có hai tấm áo. Một tấm màu hồng và tấm kia là cái áo khoác màu xanh mượt, chứ không đen xỉn như loài Dế nhà mày đâu. Bộ áo khoác ấy là “đôi cánh thần”, nó giúp chúng ta bay cao, bay thấp, đi “du lịch” thỏa thích !

Vừa nói Chấu vừa khua chân, múa tay rồi xòe hai tấm áo ra khoe. Xong Chấu vểnh râu, vênh mặt bay đi.

Chỉ còn lại một mình chú Dế tội nghiệp!

Bây giờ chủ chỉ còn nằm chờ chết, không ai cứu chú nữa. Bố mẹ chú biết đâu mà tìm. Dế con hối hận vì mẹ vẫn dặn chú phải cẩn thận, chú chẳng nghe lời nên mới đến nông nỗi này, Dế con gọi mẹ, chú khóc nức nở, nhưng mẹ chú nào có nghe thấy. Mệt quá, Dễ thỉu đi từ lúc nào không biết.

Tỉnh dậy chú vẫn thấy mình nằm dưới hố. Dế lại òa khóc nức nở. Bỗng có một giọng nói ồm ồm cất lên:

- Để ta cõng chú lên khỏi hố!

Dế giật mình quay lại, thì ra đó là bác Cóc Tía. Dế mừng quýnh, chú quên hết mọi nỗi lo sợ, đôi râu dài nhỏ bé của chú rung rung, đôi chân mập mạp co co, đạp đạp như muốn nhảy lên.

- Nào chú ngồi lên lưng ta đi! Cóc Tía giục.

Dế nhanh nhẹn nằm úp lên lưng bác Cóc, đôi chân to mập của chú quặp chặt vào cạnh sườn bác. Chỉ một lát, Dế đã lên bờ. Dế cảm ơn bác Cóc Tía rồi về nhà với mẹ. Vừa đi Dế vừa nhảy tung tăng, thỉnh thoảng xòe đôi cánh ngắn cũn cỡn bay vù một đoạn, có vẻ khoái lắm.

Về đến nhà, Dế bỗng thấy trời tối sẫm lại, từng cơn gió rít lên. Trời ập mưa. Trong lúc ấy, Chấu mải mê nô đùa, ngắm cảnh nên mưa cũng không  biết. Bị ướt cánh không bay được, Chấu bị cuốn phăng ra giữa dòng nước. Dế ở nhà ngồi bên cửa sổ nhìn ra, thấy Chấu bị trôi, Dế thương quá! Dế vụt ra bờ ao, cất giọng êm ái.

- Chị Chấu ơi, chị để em cõng lên nào!

Nói rồi, Dế nhẹ nhàng rẽ nước ra giữa ao.

Chấu mừng quá vội vã leo lên lưng Dế! Một loáng sau Chấu đã được đưa vào bãi cỏ.

- Dế ơi, em tha lỗi cho chị, em nhé! Đừng giận chị nữa nhé! Chấu nhìn Dế định nói thế nhưng không nói được.


1980

Đỗ Thị Minh Huệ, 15 tuổi, 

Tân Hòa, Vũ Thư, Thái Bình

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.