
- Truyện ngắn

Nguyệt quế
Thứ tư - 07/01/2026 08:41

(Ảnh: Pixabay)
NGUYỆT QUẾ
(hay câu chuyện về tà áo trắng nữ sinh)
Mấy hôm nay cây Nguyệt quế trước nhà nở hoa, những chùm bông trắng muốt tinh khôi trên nền lá xanh mướt như ngọc tỏa hương dìu dịu nhẹ nhàng làm gã bất chợt nhớ về những ngày xưa cũ với những tà áo dài trắng nữ sinh mỏng manh thơ mộng của những người con gái thủa nào. Nhóm bạn gã ngày ấy không nhiều, bạn thân chỉ chừng chục đứa, giờ thì mỗi đứa ở một phương trời.Đứa thì mênh mang tít tận trời Âu, đứa thì lênh đênh trên biển, kẻ thì bận rộn với những đứa trẻ bi bô trong lớp học . Đứa thì còng lưng khuya sớm trên cánh đồng với lúa và hoa, đứa thì kinh doanh tại quê, kẻ thì lang bang dọc dải đất hình chữ S trông thi công những công trình thủy lợi. Âu cũng là cuộc đời. Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh nhưng nếu gã không kể ra thì chắc mọi người rồi cũng sẽ quên. Thôi thì cứ kể lại đây, bạn nào có đọc thì tự nhớ ra vậy nhé.
Ngày ấy đất nước còn nghèo, một xã cũng chỉ có khoảng 10 hay 15 đứa vào nổi cấp 3 vì thế chuyện đi bộ đi học hay đi xe đạp 5 hay 10 cây số đi học cũng là chuyện thường ngày ơn Xã không lăn tăn gì. Bạn nào gia đình khá giả lắm mới có xe đạp để đi, có áo dài để mặc đi học. Còn gã thật ra gã chả quan tâm gì tới chuyện đó, bởi gã cũng ít quan tâm chuyện hình thức và cũng bởi gã luôn luôn là người ít tuổi nhất của khoá mà. Nghèo thế khổ thế, đứa nào cũng vống lên khẳng khiu như cây sậy nhưng mấy bạn nữ giờ ra chơi mặc áo nâu cổ tròn ra hóng nắng mùa đông má vẫn ửng hồng và những nụ cười tươi duyên dáng đâu có kém ai. Mấy bạn trai thì túm năm tụm ba khen bạn này mắt đẹp bạn kia học giỏi... vui thế kia mà..
Nếu mọi người có hỏi ngày ấy các bác có học thêm hay không thì cũng có chứ. Nhóm học thêm của gã ( không phải để khoe) chắc là gần hết mấy kẻ khá nhất của khoá. Gã nhớ ngày đấy ai cho dạy thêm học thêm đâu… Bọn gã học ở nhà H một ngôi nhà nhỏ cạnh bờ sông ở cầu Đình Thượng đi xuống một chút. ...Ở đó có ổi có mận có bờ sông để câu cá. Có những ruộng lúa xanh ngắt một màu độ tháng ba và hương cau thơm ngát, cánh hoa cau rắc trắng đường đi. Cả bọn học đâu học được mấy buổi rồi gã không học tiếp không hiểu vì không có tiền hay vì lẽ gì đến giờ gã cũng không nhớ nữa...
Bản tính của gã là lười vì thế sách vở của gã chả có là bao mà chỉ toàn là giấy nháp. Bài tập gã cứ chép đề xong vào giấy nháp là gã cắm cúi giải... Đến đoạn gã sắp làm ra đáp số rồi là gã vất bịch cả giấy nháp và viết bỏ đi chơi, ngắm trời ngắm đất. Lãng tử lười mà. Không biết cái nhóm bạn có biết cái tật của gã hay không nhưng đó là sự thật
Cũng chính vì cái tật đó mà nó sẽ liên quan tới cái tà áo trắng nữ sinh đã đeo đẳng gã suốt đến giờ...các bạn cứ chờ xem cho hấp dẫn....( còn tiếp)
Lương Duyên Thắng



