
- Truyện ngắn

Tôi định nghỉ học
Đúng thế, lần này thì tôi quyết tâm thực sự. Tôi gói sách vở làm hai gói: một gói gồm toàn vở ghi và vở bài tập, một gói toàn sách giáo khoa, để đến cuối năm trả thư viện. Thế là gọn. Tôi nhìn lên giá sách,
Chị tôi
Bệnh xá xã lúc chiều sao mà vắng lặng. Những cây thuốc nam ngả rạp giữa cơn gió thổi mạnh và hạt mưa rơi nhanh nhanh, vồi vội. Cây hòe dập lá nhưng vẫn trổ hoa. Những cây bồ công anh yếu ớt, đổ nghiêng ngả – “di tàn” của trận bão
Trống tía
Cửa chuồng mở. Tất cả gà trong chuồng ùa ra. Đi đầu là mái vàng. Nó chưa kịp bước ra khỏi cửa thì một chú Trống choai khoác một bộ áo đỏ tía nom thật đẹp dùng đôi cánh khỏe đẩy nó lại phía sau.
Về thăm bà
Ngồi trên xe mà tôi nhấp nhổm không yên, một nỗi lo sợ mơ hồ trong tâm trí tôi. Xe chạy nhanh nhưng tôi vẫn cảm thấy thời gian sao mà lâu, mà dài.
Chuyện cây đu đủ
Cu Lành cầm con dao lụi hụi đào gốc cây đu đủ. Mồ hôi chảy túa ra, nó lây tay áo quệt ngang mặt rồi lại tiếp tục đào chăm chú. Giống đu đủ này là đu đủ Trung Quốc, quả to bằng cái giành tích, cả nhà cu Lành cũng chỉ ăn hết nửa quả.
Loan
Khu nhà tập thể chúng tôi có cái Loan “mếu”. Gọi nó là “mếu” vì mỗi khi cười, mồm nó lại mếu xệch đi như sắp khóc. Nó lại hay ăn quả xanh, uống nước lã.
Câu chuyện dưới gốc bằng lăng
Tin có hai cha con ông Gù làm nghề nặn con giống bằng bột màu mới đến phố tôi chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp nơi. Tụi chon trai chúng tôi bỏ hẳn một buổi đá bóng để đến gốc bằng lăng cuối phố xem cửa hàng của cha con người tàn tật ấy.



