
- Truyện ngắn

Cô chủ quán tên Phương
Ồ chiếc kính râm anh ấy bỏ quên, Văn Hoại, cái tên nghe ngồ ngộ nhưng mà có duyên. Phương nhớ đến gương mặt lém lỉnh và giọng nói trầm như nén trong lồng ngực, ầm ì như xe tải nghiến đường, thỉnh thoảng vút lên sắc cạnh như những viên đá bị bắn ra...
Mùa Xuân về sớm
Quê Loan thuộc vùng Đồng Tháp Mười - nơi mà theo quy luật hàng năm, từ cuối tháng tám âm lịch, có mùa nước nổi tràn về đồng ruộng. Dòng nước đỏ ngầu mang theo phù sa, tôm cá, cuốn trôi phèn mặn, cỏ dại, sâu bệnh... Nhưng cũng có những năm, nước về lớn bất thường, mùa nước nổi trở thành mùa lũ lụt,
Chỉ ánh mắt thôi là muôn màu như nỗi nhớ
Dạ vũ mùa hè. Sau những điệu nhảy latin sôi động tôi rời sàn ra sân hóng mát. Mấy người đang rôm rả trò chuyện. Tôi sà vào một góc bàn trống và bắt gặp một gương mặt mới - Hải - một người đàn ông có học thức, vầng trán vuông, sáng và đầy đặn,
Ngọc vỡ
Cái vòng ngọc thật đẹp, mà lại không quá đắt tiền. Một chuyến đi công tác, thấy mấy cô cùng đoàn xúm xít, anh cũng xán lại. Nghe các cô trầm trồ, mặc cả chán chê, nhấc lên đặt xuống, chọn ngược chọn xuôi, anh đã ngầm tính toán các khoản dự trù phải chi, vẫn còn dư ra một khoản,
Trên rừng sa mộc
Mùa hè năm ấy, tôi lên thăm Hoàng Liên Sơn. Lâm trường của chị tôi ở đó. Từ đồng bằng lên biên giới, tôi có bao nhiều điều thú vị và mới lạ. Những cây sa mộc thân cao, lá mảnh lần đầu tiên tôi mới được thấy.
Con chim què
Một cậu bé mới lớn tứ cố vô thân được nhận vào làm bảo vệ ở một siêu thị, và được ưu ái ở qua đêm trong cái ngách đằng sau buồng thang máy trên sân thượng. Một hôm cậu đẩy hộ cái xe chất đầy hàng cho một người khó khăn lúc đi qua cửa siêu thị.
Tro của hoa hồng
Một loại tro. Vậy thôi. Chẳng hiểu trên thế gian này đã có ai từng làm cái công việc chẳng giống ai, là nhen lửa để đốt thành tro những cánh hoa hồng. Chỉ biết rằng, trong cuốn tiểu thuyết nổi tiếng Tiếng chim hót trong bụi mận gai của nữ văn sĩ



