• dau-title
  • Truyện ngắn
  • cuoi-title

Bố em

Thứ bảy - 24/01/2026 17:02


(Ảnh: St)


BỐ EM


Ở nhà em ai cũng làm việc bằng hai tay cả. Trông kìa! Bà em đang ngồi vá áo. Tay chúm lại cầm kim, tay nâng vạt áo lên dưới tầm kính lão, trong vừa mềm, vừa khéo. Mẹ em sàng gạo nhanh thoăn thoắt. Hai bàn tay có những ngón mềm mại của mẹ nâng nhẹ cái cạp sàng và xoay tròn. Những hạt thóc vàng rượi. Em viết bài cũng vậy. Tay phải cầm bút, tay trái giữ vở ngay ngắn, em nghiêng nghiêng đầu nắn nót từng dòng chữ đẹp.

Chỉ riêng có bố em làm việc bằng một tay thôi! Mẹ em kể rằng: cánh tay phải của bố đã gửi lại ở chiến trường, nơi bố em đổ máu năm xưa, nay đã thành bạt ngàn rừng cao su Sông Bé. Mỗi lần nhìn cái tay áo của bố lúc lắc bên vai, em lại thấy thương thương.

Bố em ăn cơm bằng thìa đấy! Có lần, bố xúc mãi mà con tôm không chịu vào thìa. Bố cười, bảo: con tôm không yêu bố đấy thôi. Còn em cứ đến bữa ăn em muốn xúc thật nhiều tôm, nhiều thức ăn vào bát cơm của bố.

Trông bố em ngồi viết mới hay chứ. Bố viết bằng tay trái, nghiêng người tì vai giữ trang giấy mà nét chữ vẫn tròn trịa, đều tăm tắp. Em đã nhiều lần thấy bố ngồi tập viết như thế, mồ hôi lấm tấm trên trán… Em thưa với bố: “Bố ơi! Bố tập viết làm gì? Khó lắm! Bố để con biết cho. Cô giáo Hà đã dạy con viết chữ hoa, rất đẹp bố ạ”.

Bố cười, xoa đầu em:

- Con cứ học bài đi! Rồi bố viết nhanh hơn con cho mà xem!

Chiều chiều, bố em lại ngồi bên cửa sổ thổi kèn acmonica bài “Chiếc gậy Trường Sơn”. Tiếng kèn ấm như lời bố, gợi nhớ về những đèo Gió, cổng Trời, những cánh rừng và những nẻo đường đất nước bố đã đi qua.

Chỉ còn một tay thôi, nhưng bố em làm được mọi việc nhé. Bố vẫn chải đầu, kẹp tóc em thành chiếc “đuôi gà” vắt vẻo. Bố em còn làm bằng chân nữa. Hôm qua, lúc đóng vở “Tập viết” cho em, bố chả dùng chân kẹp giấy là gì?

Những hôm trở trời, bố em lại đau. Hình như mảnh đạn còn nằm trong người bố lại ngọ nguậy. Bố em cứ ôm ghì cái vai bị thương, mặt đỏ lên, môi mím chặt. Đau lắm, nhưng bố em không rên, không khóc đâu.

Năm nay em học lớp hai rồi. Cô giáo Hà vẫn kể cho chúng em nghe chuyện các chú thương binh đổ máu để giữ gìn đất nước. Em càng yêu bố em hơn. Bố em phải làm việc bằng một tay vì bố muốn chúng em lúc nào cũng có đôi bàn tay xinh xắn để tha hồ học tập, vui chơi, ca múa.


1980

Trần Thu Huê, 13 tuổi,
Kiến Xương, Thái Bình

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.