
- Trang văn

Chợ Thuận Vi
Thứ năm - 22/01/2026 17:19

CHỢ THUẬN VI
Tờ mờ sáng, người từ Bách Tính, Tân Lập, Nguyên Xá dồn về chợ. Những chiếc xe đạp chở hàng bì đu đủ bon nhanh. Các bà, các chị bước đi vội vã, khỏe khoắn, đội hàng ba bốn tầng mẹt nào rau muống, rau ngót, dọc mùng, ổi… mà hai tay vẫn vung vẩy nhẹ nhàng.
Trên dòng mương nhỏ, hàng đoàn thuyền nan chất đầy chuối, cập bờ. Chuối mới chặt, còn ướt sương, nhựa trắng nhạt nhỏ giọt. Có buồng vừa già, da xanh nhạt. Có buồng chín ửng màu chín thật tươi. Có buồng rất lạ, chỉ ở vùng đất tươi tốt như Thuận Vi mới thấy: nửa trên dài bằng nửa sải tay, quả nào cũng mập bằng bắp tay em bé; nửa dưới uốn cong, quả bé như chuối cơm, đều chằn chặn.
Nắng chưa lên mà ngõ chợ đã chật ních những ổi với roi. Những quả roi hây hây đỏ như má cô văn công, quả nào quả nấy mọng những nước, trông đến là ngon. Còn ổi: ổi đỏ thơm nức; ổi trắng: ruột trắng và ngọt lịm; ổi trâu to bằng nắm tay; ổi bo dầy cùi, ăn nghe giòn tan mà hạt thì mềm sụn… Ổi báng từng mớ. Người Thuận Vi vồn vã chào mời. Khác vui vẻ mua mươi đồng một mẹt ổi đầy có ngọn, dồn vào bao tải chở về thị xã, chở đi các huyện.
Hàng dãy lều chạy dài, xanh xanh hàng trăm buồng chuối. Chuối bán từng buồng. Các chị khoảng ba mươi, ba lăm tuổi xốc hai, ba buồng nặng trĩu, chằng sau xe đạp. Chuối Thuận Vi còn vượt phà sang Nam Định hay tỏa đi các nơi khác.
Vòng quanh chợ, ta ít gặp những đôi quang, đôi sọt, chú lợn béo mũm mĩm đã được rọ chặt, hay những thùng gạo trắng bóc, thúng thóc đầy ụ như các chợ vùng Kiến Xương. Chợ này là chợ hoa quả.
Cuối chợ là đặc sản của sông nước. Mương máng dọc ngang nên cá tôm ở đây chả hiếm. Những con trai, con hến còn mang nguyên màu phù sa của sông Lắng Sa, há miệng thè lưỡi trắng tinh nằm trong rổ. Cua sông Đồn càng to, mai rắn như đá vàng ruộm, nghịch ngợm trèo lên miệng giỏ. Những con cá chép sông Hồng quẫy lạch xạch, muốn lật cái rổ thưa. Ốc rạ, ốc nhồi, ốc bươu, ốc đá, trăm màu vẻ, bò lên nhau, ruột đầy tận miệng…
Nhưng có lẽ vui nhất, đẹp nhất vẫn là chợ họp giữa mùa nước nổi: mới cách đây vài hôm, nước leo lên tận sân nhà. Mạn thuyền nan, thuyền tôn va vào nhau lạch cạch. Mái chèo khua nước rộn ràng. Bầu bí, chuối, ổi, roi bầy chật cả thuyền. Gà con nhốt trong lồng lích tích. Bánh đa quạt ngay trên thuyền. Ánh than hồng lấp loáng mặt sông. Người mua vất vả lắm mới lách được từ hàng thuyền này qua hàng thuyền khác.
Những em bé ở nhà , trèo lên ngọn ổi cao chót vót ngóng mẹ về chợ. A! Kia rồi! Ba, bốn đưa ùa ra, xúm xít đỡ thúng từ trên đầu mẹ xuống. Các em reo lên khi đón từ tay mẹ tấm bánh đa còn ấm hơi lửa và tấm bánh nếp gợi nhớ hương vị ngày tết. Chắc hẳn các em sẽ yêu hơn cái chợ làng, yêu tha thiết quê hương mình.
1979
Trần Thu Huê
13 tuổi, Kiến Xương, Thái Bình



