
- Truyện ngắn

Chú lợn kể chuyện mình
Các bạn ạ. Gia đình tôi có chín mẹ con ở một ngăn chuồng rộng rãi của một bác nông dân. Bác nuôi mẹ con tôi rất cẩn thận, cho ăn uống chu đáo và tắm rửa sạch sẽ. Mấy tháng trời trôi qua tôi đã khôn lớn, không cần phải bú mẹ nữa, và ăn được bèo nấu cám rồi.
Nhớ chú An-va-lop
- Chị Lan ơi! Trung thu năm nay đội thiếu niên chúng em có được múa bài “Từ sông Đà đến sông Vôn-ga” nữa không ạ? Tiếng Thúy lanh lảnh vang lên khi thấy chị tổng phụ trách đội đi qua. Nghe câu hỏi, chị Lan vui vẻ ghé lại nơi chúng tôi ngồi và trả lời:
Chú mèo con
Đang tức vì vồ trượt con chuột nhắt thì bỗng nhiên chú mèo con thấy một con mèo nữa ở kia đang nhăn nhó nhại chú. Tức quá, chú phốc tới, thì lạ thay con mèo ấy cũng lao về phía chú. Giật mình, chú trấn tĩnh vừa giật lùi vừa nhìn hắn.
Chúng tôi cứu lợn
Mẹ tôi đi chợ Sóc mua về một con lợn bé bằng cái phích “Rạng Đông”. Mình nó trắng hồng, lại có một đốm đen ở đầu, trông thật ngộ. Chị em tôi líu riu hái rau muống bồi dưỡng lợn. Thằng Hà còn cho lợn cả một bát cháo đỗ
Cô giáo của em
Cuốn “Búp trên cành” run run trên tay tôi. Trang sách rộng mở thơm thơm mùi giấy mới có bài do tôi viết: “Cô giáo của em“. Cái tên bài được in đỏ nổi bật lên tươi tắn rung rinh.
Cú mèo ăn cắp áo
Ngày xưa Trời mở hội phát quần áo cho các loài chim. Cú Mèo và các bạn lên thiên đình đứng giữa sân rồng. Đầu tiên là Công nhận áo. Vốn nhanh nhảu mồm miệng nên Công được phát bộ áo rất đẹp.
Gửi em
Thu! Em gái bé bỏng của chị! Thu ơi! Vừa nhận được thư em là chị viết thư ngay cho em đó. Chỉ tại cái tính đểnh đoảng của em nên chị phải cầm bút viết ngay thư cho em để kể một chuyện chị chưa thấy bao giờ.



