- ANH VŨ
Nhặt lại nụ cười
Gió mây ơi trên ấy có người không? Hãy bay mãi vào đại khung xanh thẳm quẩn quanh nhìn Tam Giới Dải Ngân Hà như khe suối tẻo teo Những địa cầu lăn trên vũ trụ, Chòng chành lá môn,
Nước mắt ngày Phật đản sinh
Ngày Phật Đản Sinh, Hằng triệu biển ngôn từ của thế gian, Có dạt dào bao la lớn nhỏ, Dù ngàn kiếp này có bao nhiêu hơi thở, Con cũng không sao nói hết mọi ơn dày...
Đức khoan dung từ ái thiện lương
Người xưa dạy rằng: Con người cần hành thiện, tích Đức. Đức là những phẩm cách tốt đẹp của con người. Thiện mỹ, chính đại quang minh, trong sáng. Có Đức mặc sức mà ăn. Mất Đức là mất tất cả.
Cố lên!
Ngày mai con đã bước vào phòng thi, Ngủ ngon con yêu nhé, Ba đặt môi lên trán con rất nhẹ, Theo gió mát ngời Xao xác cả vòm sao... Cả một bầu xanh ngọc Thức cùng ba đêm này...
Nghe nhạc tiên
Chiều vàng nắng đổ Những đám mây tụm tập một góc trời. giữa thinh không loáng thoáng tiếng chim rơi, Rớt vào thẳm xanh, nhỏ thành chiêm chiếp ... Gió bỗng ùa về, nâng kèn dạo nhạc, mây chợt trắng, nở mát trời,
Chữ Đức trong văn hóa xưa
Người xưa dạy rằng: Con người cần hành thiện, tích Đức. Đức là những phẩm cách tốt đẹp của con người. Thiện mỹ, chính đại quang minh, trong sáng. Có Đức mặc sức mà ăn. Mất Đức là mất tất cả. Chữ Đức trong tiếng Trung có chứa đựng thiên cơ vạn cổ, nhìn vào Đức có thể thấy được quá khứ, hiện tại và tương lai.
Vài cảm nhận về bài thơ “Độc tọa cùng núi Kính Đình”
Một lần ngồi trong công viên, con gái mình nói rằng, cái môn nó sợ nhất, vô tích sự nhất, không biết học để làm gì là môn Văn. Nó nhìn thẳng vào mắt của mình và lí nhí: "Con nói thật, Ba có buồn không?"