
- BÙI LAN ANH

Lạng Sơn mùa Xuân
Đồng Đăng xuân về chếnh choáng hơi men Tiếng trống phách tiếng hát văn rạo rực Ông Hoàng múa gươm gò má hồng nhưng nhức Mùi nhang thơm trên tóc khách du hành
Tết xưa
Thoảng hương trầm trong gió Cây mùi già hoa nhỏ Violet tím và thược dược đỏ Thao thiết cái lạnh tê người Tay mẹ tím trong mớ lá dong Bánh chưng xanh đến thế
Viết trong đêm giao thừa 2026
Rưng rưng trong đêm trừ tịch Cô nàng thời gian chuyển mình Lộc non âm thầm dồn nhựa Giao thừa bật những ước mơ Những gì của ngày hôm qua
Trà
Đậm thì sâu mà không vương Nhạt thì nhoè mà không hương Ngón tay em Vẩn vơ làn khói Trà lặn xuống đáy Tình lên môi chiều cuối năm Trà cuối bình Gió lạnh
Tình quân vương
Ta tặng nàng một vườn hồng* Trái tim sắt bỗng hóa nồng nàn hương Trăm năm gió thổi qua vườn Nghìn năm vẫn khối tình vương nơi này
Viết trong lâu đài họ Lâm
Những bước chân thầm thì với khu vườn xưa, với hành lang ngăn ngắt Một thời rạo rực thế Sao nay hoang phế Rêu xanh… Bàn tay hờ hững trên những vách tường loang Bao nắng bao gió bao nụ cười neo đậu Hôm nay trầm mặc Vu vơ một chiếc lá rơi
Rặng liễu
Rặng liễu xanh rủ lá Xuống bàn viết nhà thơ Mỗi buổi sáng tinh mơ Sương đẫm lá như rèm mắt ướt Ban mai trong suốt Liễu khơi gợi ý xanh Con vành khuyên trong vành lá biếc



