
- BÙI LAN ANH

Dậy sớm ở Phước Long
Đất trời men ủ ngọt ngào Búp non còn ngậm dạt dào sương đêm Tiếng gà tan giữa chênh vênh Thinh không cao rộng như miền cổ xưa
Nước mắt khóc đồng đội
Tôi hay nghẹn lòng Trước những giọt nước mắt đàn ông Hôm nay ngày kỷ niệm thống nhất non sông Đã có một người đàn ông Rưng rưng khóc ... Ngày kỷ niệm thống nhất
Mùa hè
Con chim chìa vôi nhỏ Hót rộn nắng ban mai Giục hoa ngâu đua nở Vàng rộm góc sân ngoài Hè xanh rợn - mượt mà Bỗng trưa nay hồng nắng
Nắng Tân Hòa
Nắng Tân Hòa mình đó Có sắc, có màu riêng Buổi sáng, nắng hoe vàng Lặn vào trong hạt thóc Nắng nhẹ buông xóm dưới Sông chở gió trong lòng Mây trắng với mây hồng
Không đề
Ngày nhanh quá thôi Chưa thấy hương trà đầu môi Đã nhạt Tháng nhanh quá thôi Chưa mang nắng ra phơi Đã rét nàng Bân Năm nhanh quá thôi
Nhân đọc Don Juan
Này chàng trai… cánh bướm mộng của đời đậu vào mắt anh nồng cháy, những đốm lửa đỏ dậy đậu vào môi nóng của anh Hương đời phóng túng
Anh và thiên nhiên
em để cặp chân trần chạy vào với thiên nhiên cỏ mềm mại, sương đêm dịu dàng, mơn man quá Hoa nào hương thơm lạ Cánh be bé xinh xinh.



