
- Trang văn

Cô bé nhút nhát
Thứ sáu - 10/07/2026 09:22

(Ảnh: Pixabay)
CÔ BÉ NHÚT NHÁT
Tôi có thể nói cái Huế như thế trong những ngày nó mới chuyển đến khu phố tôi. Nhà Huế ở bên cạnh nhà tôi, cách có một hàng rào râm bụt đỏ ối những hoa và một mảnh sân vuông vắn. Ngôi nhà đó trước là của bác Tân, nhưng bác đã chuyển đi vùng kinh tế mới rồi. Bác Tân vừa rời đi thì nhà cái Huế chuyển đến luôn. Nhà có hai người: cái Huế và cô Huệ - mẹ nó. Bố cái Huế đã hy sinh trong một trận tấn công vào cư xá Mỹ ở Sài Gòn. Tôi nghe lỏm được điều ấy trong lúc mẹ cái Huế kể với mẹ tôi.
Nhà cái Huế ở nông thôn chuyển tới. Chúng tôi thiếu cảm tình với nó, vì trông dáng nó thật tức cười: đuôi tóc đỏ hoe ngắn cũn vểnh lên, khuôn mặt nhỏ, nước da rám nắng và đôi mắt đen láy hơi tí lại nhìn xuống. Đôi môi cái Huế mỏng dính, đỏ chót (chắc là nó hay hớt lắm đây). Cái áo phin mỏng, rộng thùng thình và chiếc cổ áo bé tí xíu trông rất “tẩm”. Hôm đầu đến “nhà mới”, nó không dám bước chân ra khỏi cửa, vài hôm sau mới tha thẩn chơi ở ngoài ngõ với mấy con chuồn chuồn ớt. Một hôm, con bé nhút nhát ấy đứng ghé mắt ở hàng râm bụt trông sang, có ý hỏi cái gì. Đúng vào lúc tôi đương quát cái Hiền - đứa em chẳng hiền tí nào, đang quét nhà:
- Con khỉ, lóng nga lóng ngóng, ngứa cả mắt!
Đang lúc cái Hiền vừa quét vừa lấm lét nhìn trộm tôi thì cái Huế (chừng như không chờ được nữa) rón rén đi vào và sợ sệt nói lí nhí:
- Cho nhà tớ xin tí “lựa”?
À! Ra nó xin lửa thổi cơm. Tôi chắp tay sau lưng vờ hoạnh họe:
- Mày xin lửa làm gì?
- Tớ về “thội” cơm - Nó nói gần như khóc
- Tao không cho được! À quên, nhà tao không có lửa!
Tôi nói đùa thế, nhưng không ngờ nó vừa lủi thủi bước ra vừa rấm rứt khóc. Mãi đến tối, mẹ nó về quát ầm lên vì tội không thổi cơm, nó cũng khóc...
Rồi có một lần, cái Huế đang tha thẩn chơi ở ngoài ngõ thì bỗng có một con cóc ở đâu nhảy vọt đến bên chân nó, giương đôi mắt lồi nhìn nó trừng trừng. Cái Huế bỗng tái ngắt mặt, gần như chết lặng mấy giây, rồi giẫy lên đành đạch, gào khản cả tiếng. Chú cóc da sần sùi vẫn giương đôi mắt lồi ngơ ngác nhìn theo cái Huế.
Tôi cảm thấy cái gì cũng làm cho cái Huế sợ, cái gì cũng làm cho nó thương hại: nó ôm ấp từ con chuồn chuồn sắp chết đến con chim đỏ hỏn đã chết cứng vì rơi xuống đất trong một trận bão. Chúng tôi coi cái Huế là một đứa con gái vô tích sự và không thèm để ý đến nó nữa. Trong các cuộc vui chơi của con trai chúng tôi, có thêm một vài đứa con gái nho nhỏ nữa, nhưng cái Huế vẫn đứng lẻ loi một mình nhìn chúng tôi chơi...
Cũng như bao hôm khác, cuộc vui chơi của bọn trẻ chúng tôi hôm nay thật náo nhiệt, ầm ĩ ở cái cầu ao ngoài ngõ. Thằng Hợp, thằng Hòa em tôi cũng chơi ở đó. Tôi đang mải tước tàu chuối làm súng thì thằng Hòa người béo mập, đen như củ súng, gọi:
- Anh Hậu! Em leo lên cây sung nhờ?
- Ừ! Vặt quả chấm muối!
- Ừ ư! Chấm mắm tôm cơ! Thằng Hợp nheo nhéo nói leo.
Thằng Hòa thoăn thoắt trèo lên cây sung, có vẻ thạo lắm. Ngồi trên cây, nó đưa tay vặt hết quả sung này đến quả khác cho vào mồm, sốt ruột quá tôi cáu:
- Vất xuống đây, nhanh lên!
- Đừng hòng!
À! Thằng này lại muốn chết đây! Tôi tụt dép trèo lên, mồm dọa dẫm:
- Ông lên, mày chết!
Thế là thằng Hòa nuốt vội miếng sung trong mồm, rồi cuống quýt trèo lên cành trên. Tôi càng tức, mặt hằm hằm:
-Lên đấy, ông sẽ cho mày biết tay! Bọn trẻ đứng dưới hồi hộp theo dõi. Thằng Hòa run rầy leo lên cành trên cùng. Cành cây đu đưa dưới sức nặng của thằng “hạt mít” ấy, nó chới với, chới với và bỗng “ùm”. Thằng Hòa chìm nghỉm dưới ao, cái đầu nó nhấp nhô, cố nhoài lên mặt nước. Khốn nỗi nó không biết bơi, bọt nước sủi quanh người nó. Tôi sợ quá, mắt đứng tròng tiếng kêu cứ ríu lại, lạc cả giọng: “Cứu! Cứu!” nhưng chính tôi cũng không dám nhảy xuống. Bọn trẻ trên bờ cũng hoảng hốt đứng ngây ra như tượng cả một lượt.
Bỗng một bóng người nhỏ nhắn lao ra. Thoáng nhìn tôi biết là cái Huế. Cái Huế nhảy ào xuống, cố nhoai người lôi cái đầu đang nhấp nhô của thằng Hòa. Thằng Hòa béo quá, khiến cái Huế lôi không nổi... Khổ nữa là chính cái Huế cũng không thạo bơi... Trời ơi!
Một bóng người nữa nhảy xuống ao: anh Tâm bên cạnh nhà tôi. Anh bơi đứng một tay cắp thằng Hòa, một tay dìu cái Huế. Anh đặt cái Huế lên bờ cỏ, rồi cắp thằng Hòa về nhà (cu cậu mệt quá vì bị uống no nước). Bọn trẻ ào ào theo sau. Còn trơ lại mình tôi trên cây sung. Không ai nhìn mà tôi cứ thấy ngượng.
Rồi tôi chợt nghĩ về cái Huế. Nó chẳng phải là cô bé nhút nhát như tôi vẫn hiểu lầm.
1981
Bùi Lan Anh, 14 tuổi, thị xã Thái Bình



