
- Trang văn

Chơi chung thích hơn
Chủ nhật - 12/07/2026 07:56

(Ảnh: Trần Bảo Toàn)
CHƠI CHUNG THÍCH HƠN
Bố Tâm đi miền Nam về mua cho Tâm đồ chơi đủ loại. Nào con vịt, con ếch, búp bê…đẹp quá! Tâm ôm các thứ ấy sang nhà cái Hương.
- Hương ơi! Tớ có đồ chơi đẹp đây này!
Nó cho Hương xem. Hương đang thích thú, nó đã gói lại, chạy sang nhà Tuấn, nhà Lan, nhà Dũng… Nó cũng chỉ giở đồ chơi ra một lát rồi thu lại ngay. Chẳng mấy chốc, cả xóm đã biết cái Tâm có nhiều thứ đẹp. Bọn trẻ con rồng rắn theo nó từ nhà này sang nhà khác. Đến nhà cuối cùng, nó giở đồ chơi ra là các bạn đã xúm vào. Đứa cầm ô tô, đứa cầm con gà… xuýt xoa khen đẹp. Tâm đòi lại ngay và gói chặt lại. Nó gắt om lên:
- Trả lại tớ đây! Hỏng mất bây giờ!
Rồi nó lẳng lặng cầm gói đồ chơi về nhà giữa ánh mắt thèm thuồng của các bạn. Bọn trẻ đành lấy những đồ chơi cũ để chơi chung. Tâm đứng ở ngõ nhìn các bạn chơi vui vẻ. Thấy Tâm, Hương gọi:
- Xuống đây chơi với chúng mình!
Nó bĩu môi:
- Hứ! Tao có đồ chơi đẹp, cần gì phải chơi chung với chúng mày.
Nó bĩu môi một cái rõ dài rồi chạy thẳng vào nhà. Nó bày đồ chơi, chơi một mình. Bỗng Tâm thấy các bạn bên nhà Hương reo ầm lên. Tâm ngó sang: “À, chúng nó toàn đồ chơi cũ rích”. Nghĩ vậy, nhưng Tâm vẫn chăm chú nhìn. “Ồ, chúng nó chơi vui quá nhỉ? Chán thật, mình chơi có mỗi một mình”. Nó lại nhìn sang nhà Hương: “A, chúng nó đang thi hội đấy. Giờ mà mình được chơi với chúng nó nhỉ”. Nhưng nó sợ các bạn chẳng thèm chơi với nó nữa. Nó tự an ủi: “Cần quái gì, chơi một mình cũng được”. Nhưng chẳng được bao lâu, chán quá, nó liều xách giỏ đồ chơi sang sân nhà Hương. Thấy nó thèm thuồng nhìn vào, cả bọn cùng nói:
- Tâm ơi! Mang đồ chơi vào đây chơi với bọn mình!
Nó bẽn lẽn, ngượng ngùng chậm chạp bước vào. Nó rụt rè để các bạn lấy đồ chơi ra. Dũng bảo: “Mời bác Tâm bán hàng phục vụ chúng tôi nhé!” Tâm gật đầu đồng ý. Cửa hàng mua bán hoa quả nhộn nhịp ‘khách mua”. Tâm quên khuấy rằng nó vừa khinh những thứ của các bạn mà bây giờ nó đang cùng chơi chung. Nó ríu rít:
- Nào bác lái máy kéo mua gì? Phở gà hay bánh tráng?
Tâm sung sướng làm cô bán hàng “phục vụ” những “công nhân” nhỏ tuổi. Nó thấy chơi chung thích hơn chơi riêng một mình.
Trại sáng tác văn học 1985
Phạm Việt Yến, 14 tuổi
Thị xã Thái Bình



