
- HOÀNG LIÊN SƠN

Sung cảnh
Con về nhà khi bão đã tan Hỏi bố vườn có bị nhiều thiệt hại Bố bảo ra sân Mang theo điện thoại Rồi trỏ cây sung quả trĩu trịt thân cành. Con chụp vài kiểu từ phía sân
Kịch xưa
Ngỡ vở kịch Ông không phải là bố tôi Đã của thời xa xôi Một đi không trở lại Giờ đâu đó tôi lại thấy Người ta diễn không sàn vở mới mà không mới
Cảm tử
Nhà văn hậu duệ của Ức Trai Cắt nghĩa nguyên nhân bi kịch cụ tổ mình Là về hưu không dứt khoát. Bạn thơ của tôi phản bác Bảo nhỡ lúc ấy trong triều Có người đàn bà nào đó Ức Trai yêu.
Bất đối xứng
Em kỳ công kiếm len cho cánh màu tím Tơ tằm cho nhụy màu vàng Rồi âu yếm làm thành bó hoa mang trùng tên anh Chờ tặng ngày lên ngôi học hàm học vị. Hoa lẽ ra đã ở thư phòng của anh từ đấy
Hoa sữa II
Mãi mãi xa xôi em sẽ hoá vô tình Những cánh hoa không tìm ra chốn đậu Những hồn hương chẳng còn nơi nương náu Lang thang thơm khắp ngõ tối vỉa hè Em đã đi, anh ở lại làm gì Khi chút bóng vô tâm cũng không còn thấy nữa
Hoa sữa
Bởi lãng quên có hoa sữa trên đời Nên giật mình với mùi thơm hoa sữa Hoa sữa thơm đến chừng như khó thở Đến vô tri như cũng tỏa hương trời Bởi hết mình thơm nên xấu đến ngậm ngùi
I tờ
Đã lần thứ mấy mươi Chúng mình hẹn hò nơi đồng bãi Mỗi lần đắm say lại thấy Thật thiếu tấm áo mưa trải lên thảm cỏ. Mỗi chia tay là nhủ Lần sau nhớ thủ áo mưa



