
- LÊ QUANG TUỆ

Gửi bạn chăn trâu
Chiều buồn... Dạo bước trên đê. Bâng khuâng... Lòng nhớ bạn bè chăn trâu. Sông quê xanh mãi một màu. Bạn bè tôi Ở nơi đâu bây giờ...?
Lòng khòng tập đi
Đã từng đi khắp tây đông Về già mới lại lòng khòng tập đi. Liêu xiêu bước bấc bước chì Vịn giường bám ghế lần đi khắp phòng...
Chuyện nhà quê....
Đột nhiên bạn điện đến Hẹn chiều tới nhà chơi. Chủ pha trà ngồi đợi Khách lặn mất tăm hơi...! Chiều... Đã tắt mặt trời Gà lên chuồng đi ngủ.
Khoe....!
"Sống ở đời, phải có cái để... khoe" Cái để đem khoe phải màu mè Xanh đỏ tím vàng, đen lẫn trắng Đủ làm hoa mắt người u mê...
Làm người khó
Khéo đảm: nhọc thân, vụng: biếng lười. Hiền chê: nhu nhược, dữ: ghê người. Giầu sang: ghanh ghét, nghèo: bần tiện. Chăm bảo: tham lam, kiệm: ki bo.
Về sự hàm ân và báo ân
Trong cuộc sống, ai giúp cho ta bát cơm, tấm áo, cắc bạc, đồng tiền… Ta phải biết ơn, mang ơn và phải tìm cách trả ơn. Không thể vong ân bội nghĩa.
Phiếm luận về Đạo giao du
Gần son thì đỏ. Gần mực thì đen. Gần người hiền thì thông. Gần người tài thì trí. Gần kẻ mê muội thì ngốc. Gần người tốt thì đức. Gần người trí thì sáng suốt. Gần kẻ ngu ngốc thì tối tăm. Gần kẻ nịnh bợ thì du siểm. Gần kẻ cướp thì thành giặc.



