
- LÊ QUANG TUỆ

Về sự biết yêu mình
Trên đời này, kẻ nào biết thương yêu bản thân mình, mới biết thương yêu những người ruột thịt thân thích. Biết yêu thương người ruột thịt thân thích, mới biết thương yêu bạn bè, đồng loại.
Có nỗi buồn....
Có nỗi buồn... Không dám gọi thành tên Không thể gào lên Cho lòng vợi bớt. Có nỗi buồn... Không thể tâm tình, thở than Cho người thân, bạn bè chia sớt. Chỉ âm thầm Lặng lẽ nuốt vào trong...! Có nỗi buồn... Không thể đếm đong
Bàn về nhân tướng học
Bàn về nhân tướng, có tâm tướng và mạo tướng. Mạo tướng, còn gọi là hình tướng. Là cái tướng bề ngoài, thể hiện ra thân hình,
Tình yêu và ngọn nến
Người ta bảo: Tình yêu là bông hoa Là suối ngọt, hương thơm, ánh sáng... Tôi cứ nghĩ: Tình yêu như ngọn nến Đốt cháy bừng tỏa sáng trong đêm.
Nhớ và quên
Cái đáng nhớ Cái nên quên Sao cho cuộc sống bình yên mới là. Chưa già rồi cũng sẽ già Rồi thì cũng sẽ lên bà lên ông... Cuộc đời như một dòng sông
Thế nào là biết học
Người biết học là: biết làm trò. Biết làm trò, sẽ có lúc làm thầy. Kẻ không biết làm trò, sẽ chẳng bao giờ có thể trở thành thầy ai được. Vậy thế nào là biết học ?
Ước chi có cánh
Giờ này đã quá nửa đêm Nằm không ngủ được ra thềm ngắm trăng.Trông lên vẫn thấy chị Hằng Ngồi trong cung Quảng Thênh thang giữa trời...



