
- LƯƠNG DUYÊN THẮNG

Trách gió đông
Chiều nghiêng mắt nắng chân đê Ai nghiêng vành nón đi về làng bên Má hường môi thắm cánh sen Ai cười má lúm đồng tiền thật duyên
Về thăm Mẹ
Gian nan nặng gánh qua cầu Trời chang chang nắng trên đầu mẹ tôi Cầu tre đẫm giọt mồ hôi Ngày ngày, tháng tháng cho tôi nên người
Chợ quê
Chợ quê một tháng sáu phiên Ai thương ai nhớ về miền quê tôi Bánh đa, bánh đúc bánh trôi Chè lam, kẹo lạc của thời ấu thơ
Hà Nội đông về
Hà Nội đông về gió bấc lạnh căm căm Những con phố ngập lá bàng rụng đỏ Có mưa phùn bay bay cùng với gió Nhìn sóng Tây hồ thương làng lúa làng hoa
Thương nhớ tháng Giêng
Là người nhà quê, tôi yêu hàng dâm bụt Yêu những con đường rợp bóng tre xanh Yêu những bến đò, bụi chuối, vườn chanh Thương áo nâu sòng, tay chai sần của mẹ
Bài thơ nhớ bạn
Tháng Giêng tôi trở về rừng Tìm về kỷ niệm đã từng lạc trôi Để rồi tôi lại gặp tôi Như sông gặp suối ở nơi cổng trời
Người hàng xóm
Nhà bên trồng một vườn hồng Người hàng xóm dại, sang trồng cây Si…Vườn Hồng chiều ấy vu quy Theo chồng người bước ra đi chả về



