
- LƯƠNG DUYÊN THẮNG

Ngủ đi em
Thương em thân lẻ bóng cò Mẹ cha ở lại trên bờ xót xa Quê hương chiến trận can qua Ra đi những tưởng cả nhà yên vui Ngờ đâu, tàu vỡ thuyền trôi
Nỗi nhớ tháng ba
Nắng tháng ba cho hoe vàng ngọn cỏ Để con đường bịn rịn tiễn người đi Nghe lắng đọng trong vô vàn niềm nhớ Bông sen hồng, giữa hồ nước trong xanh Viết bài thơ này trong lúc tiễn anh
Mưa xuân và hoa sưa
Mùa xuân này em về nơi góc phố Nhặt cánh hoa sưa cho ký ức ùa về Lòng tự hỏi lòng sao nhớ anh đến thế Thủ Lệ bên hồ man mác bóng người xưa Trời sao vô tình gieo rắc những hạt mưa
Chiến tranh và tội ác
Chiến tranh là gì nhỉ Mà xô đẩy phận người Lang thang và rong ruổi Đi tìm chốn bình yên Là đứa trẻ ngoan hiền Sinh ra trong nghèo khó Trong bom rơi đạn nổ Vẫn vâng lời mẹ cha
Tháng Ba
Tháng ba mở hội sân đình Trời chang chang nắng thình lình bỗng mưa .."................"..""..................... Có người tìm lại ngày xưa Tìm về chiếc võng đung đưa thuở nào
Hội xuân
Trẩy hội năm này tôi nhớ ai Ngày xuân tôi nhớ má em hồng Eo thon dáng ngọc, làn áo mỏng Mắt huyền lúng liếng tóc ngang vai
Tết xa quê
Mùa xuân này, con ở nơi xứ lạ Chẳng được về quê ăn Tết quê mình Cũng chẳng được nghe câu hát ân tình Quê hương con với điệu hò ví dặm Ngày cận Tết con dạo nơi xứ lạ Đi dọc đường hoa càng thấy nhớ quê nhà



