
- LƯƠNG DUYÊN THẮNG

Xôn xao mùa gió
Mênh mang mênh mang chiều đông. Lay lay vườn hoa cải vàng. Ơ kìa chiếc áo tứ thân. Ẩn hiện làm tôi bâng khuâng.Phải lòng người buông câu hátHồn tôi lạc giữa mênh mông Ngẩn ngơ ngẩn ngơ câu quan họ
Nguyệt quế (2)
Tôi là bạn của H đã gần hết một đời người. Gã là kẻ lãng tử rày đây mai đó lang thang trên vỏ địa cầu chừng ngót ba chục năm có lẻ. Gã thấp bé da đen nhẻm nhìn vẻ trông thô mộc thế thôi,nhưng tâm hồn cũng lãng mạn lắm.
Nhớ con
Ngày con xa lòng mẹ cứ bồi hồi Trong tâm trí con vẫn còn quá nhỏ Mẹ nhớ con qua từng giấc ngủ Chiếc giường kia vẫn thấy dáng con nằm
Không đề
Có những người ở lưng chừng nỗi nhớ Đi ngang qua ta như bản nhạc không lời Có những người In hằn lên tâm trí Như đám mây đen phủ kín bầu trời Lại có những người Như ngọn gió mùa đông Bắc
Triết lý
Có đôi khi muốn là dòng sông nhỏ Đem nước về tưới mát cánh đồng xa Có đôi khi ta muốn là chiếc lá Theo gió về tới tận chốn quê xa Cũng đôi khi muốn làm tia nắng lạ
Lòng người viễn xứ
Em ngồI thơ thẩn với mùa đông Mà nghe buốt giá ở trong lòng Nắng vàng, tiếc nuối phương trời cũ Đắm chìm, mơ mộng giữa hư không Em ngồi thương nhớ những mùa đông
Nguyệt quế
Mấy hôm nay cây Nguyệt quế trước nhà nở hoa, những chùm bông trắng muốt tinh khôi trên nền lá xanh mướt như ngọc tỏa hương dìu dịu nhẹ nhàng làm gã bất chợt nhớ về những ngày xưa cũ với những tà áo dài trắng nữ sinh mỏng manh thơ mộng của những người con gái thủa nào.



