
- LƯƠNG DUYÊN THẮNG

Mùa đông xa
Trời mùa đông thì xám xịt mà gió mùa Đông Bắc vẫn không ngừng thổi . Đạp xe trở về nhà, hắn đi dọc bờ sông Sa Lung nơi có những mảnh vườn cải đã lác đác nở vàng, những chùm cỏ may trắng xoá tới mênh mang, vài chiếc thuyền nhỏ đang giăng lưới đánh cá.
Tạp cảm chiều cuối năm
Cuối năm muốn về với ngõ nhỏ thần tiên Bên lũy tre xanh và hàng dâm bụt Có cánh đào phai cha mẹ trồng bên bếp Với mái tranh nghèo ủ ấm những mùa đông Cuối năm rồi con lại muốn thăm sông
Chuyện tình mùa lá rụng
Giá như biết trong cuộc đời còn mất Chỉ cách nhau vài ba phút dỗi hờn Người xa người vì những lỗi cỏn con Để giờ tiếc những gì trong quá khứ Em lại ước giờ được anh tha thứ
Bài thơ tóc rối
Có một khoảng trời xanh sau tóc rối Em thẫn thờ gửi nỗi nhớ lên mây Anh ngồi đây mà xa cách vòng tay Bản nhạc cũ vẫn vô tình réo rắt Bao khao khát em chôn vào lòng đất
Mùa đông xa
Hôm nay trời trở lạnh. Một mình lên suối, hắn bỗng thấy ở bìa rừng có một cánh đồng hoa cỏ may, chiều tối khi về nhà lại thấy cây lúa vô tình mọc trong chậu cảnh, đang trổ bông làm hạt. Tối nghe từng cơn gió mùa đông Bắc thổi, cái se se lạnh làm hắn bất chợt thấy nhớ mẹ, nhớ quê, nhớ bạn vô cùng.
Đánh cắp mùa đông
Có người thầm tiếc mùa Đông Mà ai vô tình đánh cắp Mùa Đông mưa phùn gió bấc Sương bay trắng cả lối về Có người luyến tiếc con đê Đông về tím hoa ngũ sắc Trăng vàng loáng nghiêng nước bạc
Tìm
Cứ ngỡ rằng đã quên Nhưng thực là đang nhớ Cứ ngỡ rằng là gió Mà thực lại là mưa Cứ ngỡ là giữa trưa Lại đã là đêm tối Cứ ngỡ là người đợi



