
- LƯƠNG DUYÊN THẮNG

Hà Nội mưa
Hà Nội chiều đó anh đi Trời bỗng đổ mưa như trút Con đường đang đi hoá lụt Hồ Tây vắng bóng sâm cầm Hà Nội chiều ấy vắng tanh Bản dân ca chiều dang dở Trong mưa người đi, ta hứa
Chỉ là
Chỉ là đôi chút ngây thơ Chỉ là đôi phút mộng mơ ấy mà Chỉ là đôi chút thật thà Đem chuyện ra kể cho nhà ấy nghe
Mẹ tôi
Thương người mỗi sớm đầu đông Mong manh áo mỏng trên sông gió lùa Đông về đi chợ bán dưa Sương mù ướt áo như mưa cuối chiều Chăm đàn con nhỏ thương yêu
Người
Phận người như hạt sương sa Hạt rơi góc phố, hạt ra ngoài đồng Hạt long lanh đọng nụ hồng Hạt tan vào đất hạt vương tóc người Hạt vui, toét miệng ra cười Hạt buồn lặng lẽ trách đời éo le Hạt theo răm ở chân đê
Gió mồ côi
“Thương thay ngọn gió đông gầy Nâng niu hoa tím những ngày xa xôi Để rồi một buổi thuyền trôi Đem nàng hoa tím về nơi phố phường
Nhớ quê
Bên này là cuối xuân Hoa dại còn nở rộ Quê nhà là đầu hạ Phượng đỏ khắp đường đi Bên mình đang mùa thi Bằng lăng buồn tím ngắt
Ký ức tuổi thơ!
Tôi có một dòng sông để nhớ Một con đường ngập nắng tuổi mười ba Tôi có cả mùa hoa gạo tháng Ba Cháy đỏ rực hết mình trong thương nhớ



