
- NGUYỄN CHI THÀNH

Vu vơ
Niềm vui qua nhanh Nỗi buồn sao khó đuổi Hoàng hôn buông rồi Tuổi mới đuổi xuân đi Rèn Nhẫn…thấy nhu mì …
Chiều rơi
Buồn vui dong ruổi đường đời Mưa sa nắng cháy chơi vơi bao điều Cung thì ăm ắp thương yêu Cung thì hun hút bão chiều vừa tan…
Quảng Ninh ơi!
Anh đừng nghĩ quê em không có biển Không bến, bờ Không sóng vỗ chiều hôm Biển quê em Thiếu vắng những cánh buồm Không cát trắng Không nắng gió xa khơi …
Một chút tâm tình tản mạn xuân
Đào quất trong ngoài rực sắc xuân Mà sao trong dạ cứ bần thần Tiếc thương anh, mẹ đi xa mãi … Chốn ấy Vĩnh hằng có đón xuân
Một thoáng mai vàng giữa phố phường Hà Nội
Rủ nhau thơ thẩn ngắm mai vàng Tím ngắt hoàng hôn vẫn xốn xang “Thất thốn“ hồng đào khoe lộc biếc Ta mình tận hưởng những xuân sang
Náo nức chờ xuân
Rủ nhau dạo bộ ngắm Hồ Gươm Hoa níu bước chân rộn mặt đường Má ửng, môi hồng, say mắt ước Mặt hồ sóng sánh vạn niềm thương
Bất chợt
Chiều cuối đông mù giăng phố nhỏ Hồ Tây lắc lắng bụi trần gian Nôn nao thoảng hắc mùi hoa sữa Chén tửu mơ hồ những mấp mô



