
- NGUYỄN DIỆU LIÊN

Nửa thế kỷ Búp trên cành - Một ngày hội ngộ, một đời thương nhớ
Sáng ngày 9 tháng 8 năm 2026. Thành phố Thái Bình cũ đón những người con trở về bằng một ngày nắng đẹp. Nắng tháng Tám không quá gay gắt, trải một màu vàng dịu trên những con phố thân quen. Trong cái nắng chan hòa ấy, những bước chân từ nhiều miền xa
Kỷ niệm lần đầu đến Chùa Keo
Mùa hè năm 1984, khi ấy tôi vừa tròn mười một tuổi. Đó là mùa hè đầu tiên sau khi hoàn thành bậc tiểu học, cũng là mùa hè đặc biệt nhất trong tuổi thơ khi tôi được tham dự Trại sáng tác văn thơ thiếu nhi do Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Thái Bình tổ chức.
Viết cho một ngày trời không có nắng
Có những ngày bầu trời như khoác lên mình một tấm áo màu xám bạc. Mây thấp, gió lạnh len qua khung cửa, những hàng cây ngoài phố đứng im lặng trong màn sương mỏng. Mọi thứ dường như chậm lại, và lòng người cũng bất giác trùng xuống theo tiết trời u ám.
Anh tôi
Nhà tôi có sáu anh chị em, anh là người anh trai thứ ba trong gia đình. Mẹ vẫn thường kể rằng khi mang thai anh, nhà tôi trồng được cả một vườn mía ngọt lịm. Mẹ ăn mía suốt ngày nên trong sáu người con lúc mẹ mang bầu thì
Có một Hà Nội rất nhớ em - Nguyễn Diệu Liên
Trang Âm nhạc Nhà Búp xin hân hạnh giới thiệu ca khúc "Có một Hà Nội rất nhớ em" phổ thơ của Nguyễn Diệu Liên do AI - Tam Tran thể hiện tại kênh youtube Nhà Búp:
Đi qua những ngày thi
Với thầy cô, có lẽ những giờ coi thi là những giờ dễ buồn ngủ nhất. Cả một buổi ngồi lặng lẽ giữa bốn bức tường, mắt dõi theo từng dãy bàn, từng gương mặt học trò đang cặm cụi làm bài.
Ta muốn về...
Có những ngày, giữa bộn bề của cuộc sống, tôi bỗng muốn quay trở lại một nơi đã rất xa trong thời gian nhưng chưa bao giờ rời khỏi ký ức. Đó là ngôi trường cũ, nơi đã giữ lại những năm tháng đẹp nhất của tuổi học trò.



