
- NGUYỄN DIỆU LIÊN

Những ánh đèn qua ô cửa sổ
Có những tối mùa đông Hà Nội lạnh buốt, mưa phùn lây phây như những sợi tơ mỏng rắc nhẹ lên mái tóc, len vào cổ áo, thấm dần vào da thịt. Tôi – cô sinh viên năm thứ nhất học xa nhà – lặng lẽ bước đi vô định giữa phố phường đông đúc.
Hồ sen
Dưới ánh nắng ban mai dịu dàng, mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ soi bóng trời xanh. Giữa không gian tĩnh mịch ấy, những bông sen thanh khiết vươn mình nở rộ. Cánh sen hồng mỏng manh, e ấp xếp lớp lên nhau như một
Rót một chén bình yên
Rót một chén bình yên Giữa chiều nghiêng nắng muộn Gió khẽ lay hiên vắng Thôi những ngày chông chênh. Rót thêm chút lặng thinh Cho lòng thôi dậy sóng Nghe thời gian rất mỏng Chảy qua từng kẽ tay.
Chuyện tình người lính biển
Gió biển đêm thổi ràn rạt qua boong tàu, mang theo vị mặn nồng len vào từng kẽ áo. Con tàu Hải quân lặng lẽ rẽ sóng, ánh đèn vàng hắt xuống mặt nước loang loáng như những vệt ký ức chập chờn.
Đi qua bốn mùa thương nhớ
Mùa xuân chúng ta từng tin mọi bắt đầu đều xanh những chồi non không biết sợ gió những lời hứa không nghĩ đến sẽ có một ngày gió thổi bay đi mất
Trong veo một sáng tháng Tư
Sáng tháng Tư trong những ngày nghỉ lễ, mọi thứ cứ chầm chậm lại một cách thật dịu dàng. Giữa khung cảnh ấy, ta chợt bắt gặp một cô gái mặc chiếc váy xanh màu lá đang ngồi ngắm biển trên một chiếc võng nhỏ, đong đưa giữa khu vườn dừa xanh mát,
Mẹ - khoảng trời bình yên nhất trong con
Có những điều trong cuộc đời này, ta chỉ thật sự thấu hiểu khi đã đi qua một quãng rất dài của trưởng thành. Và tình yêu của mẹ là một điều như thế – lặng lẽ, âm thầm nhưng sâu thẳm như biển, bao la như bầu trời không bao giờ khép lại.



