
- NGUYỄN DIỆU LIÊN

Đi qua những ngày thi
Với thầy cô, có lẽ những giờ coi thi là những giờ dễ buồn ngủ nhất. Cả một buổi ngồi lặng lẽ giữa bốn bức tường, mắt dõi theo từng dãy bàn, từng gương mặt học trò đang cặm cụi làm bài.
Ta muốn về...
Có những ngày, giữa bộn bề của cuộc sống, tôi bỗng muốn quay trở lại một nơi đã rất xa trong thời gian nhưng chưa bao giờ rời khỏi ký ức. Đó là ngôi trường cũ, nơi đã giữ lại những năm tháng đẹp nhất của tuổi học trò.
Viết tiếp ước mơ - Khi những mầm non văn chương tiếp tục gieo mầm
Sáng ngày 20 tháng 6 năm 2026, khuôn viên Trường Tiểu học Long Giang (phường Phước Bình) bừng lên trong sắc nắng giữa mùa hạ. Những hàng cây xanh rì rào trong gió như cùng hòa nhịp với tiếng cười trong trẻo của các em nhỏ.
Rồi mưa cũng sẽ tạnh em à!
Có những ngày, ta thức dậy mà chẳng muốn làm gì cả. Không phải vì ta lười biếng. Không phải vì ta yếu đuối. Mà chỉ đơn giản là trái tim ta đã quá mệt sau những tháng ngày cố gắng.
Hãy cứ làm đi
Cứ làm đi, dẫu là chưa ai biết, Dẫu đêm dài chưa hé một vì sao. Cứ tiến bước, qua bao ngày mỏi mệt, Dẫu ban mai còn ngủ phía chân trời. Vẫn đi tới qua muôn ngàn gió bụi, Qua tháng ngày nặng trĩu bão mưa sa.
Điều thú vị nhất em từng làm
Có những mối tình không bắt đầu bằng những điều lớn lao mà bắt đầu từ một chiều đông Hà Nội, gió mùa tràn về qua những con phố đầy lá sấu rơi, một chàng sinh viên nghèo ôm chồng giáo trình cũ bước vội dưới màn mưa bụi, và một cô
Mái tóc của mẹ
Ký ức tuổi thơ của tôi có một góc rất dịu dàng, luôn hiện lên trong những buổi sáng tinh mơ, khi sương còn đọng trên những tàu lá chuối ngoài vườn, khi nắng mới chỉ vừa chạm nhẹ lên giàn thiên lý trước hiên nhà.



