• dau-title
  • Tác giả - Tác phẩm
  • cuoi-title

Lễ kỷ niệm Nửa thế kỷ Búp trên cành và ra mắt các tác phẩm của Nhà Búp

Thứ tư - 12/08/2026 10:40




LỄ KỶ NIỆM NỬA THẾ KỶ BÚP TRÊN CÀNH VÀ RA MẮT CÁC TÁC PHẨM CỦA NHÀ BÚP

Một ngày hội ngộ – một đời thương nhớ


Sáng ngày 9 tháng 8 năm 2026.


Thành phố Thái Bình cũ đón những người con trở về bằng một ngày nắng đẹp. Nắng tháng Tám không quá gay gắt, trải một màu vàng dịu trên những con phố thân quen. Trong cái nắng chan hòa ấy, những bước chân từ nhiều miền xa lần lượt tìm về một địa chỉ mà có lẽ trong sâu thẳm mỗi người vẫn chưa bao giờ rời khỏi.

Họ trở về để gặp nhau.

Những Búp trên cành Thái Bình của nửa thế kỷ trước.

Có người đã đi qua biết bao miền đất. Có người tóc đã bạc. Có người đã trở thành ông, thành bà. Có người mang theo những thành công, những câu chuyện của cả một đời. Nhưng cũng có người, khi vừa nhìn thấy một gương mặt quen, bỗng trở lại thành cô bé, cậu bé của mùa hè năm nào.

Có những cái ôm thật chặt.

Có những bàn tay nắm mãi không muốn buông.

Có những tiếng gọi tên nhau vừa bật lên đã nghẹn lại.

Và có những ánh mắt chỉ cần nhìn nhau là đủ hiểu:

“Mình đã tìm thấy nhau rồi.”

Nửa thế kỷ bỗng trở nên thật ngắn.

Bởi ký ức, hóa ra, không đo bằng năm tháng.

Ký ức đo bằng những yêu thương còn ở lại.

Ngày hội ngộ kỷ niệm 50 năm Búp trên cành Thái Bình và ra mắt các tác phẩm của Nhà Búp vì thế không đơn thuần là một buổi gặp mặt.

Đó là ngày những người đã từng là những “Búp” của mùa hè năm ấy trở về bên nhau, quây quần như chưa từng có một cuộc chia xa.



Những người gieo hạt trở về


Trong ngày đặc biệt ấy, những người Búp thật may mắn khi được đón những người thầy đã từng gieo những hạt giống đầu tiên.

Hai người thầy đáng kính của lớp Văn và lớp Vẽ – thầy Kim Chuông và thầy Hà Trí Dũng – trở về với học trò.

Các nhà văn, nhà thơ khả kính cũng có mặt: Nhà văn Minh Chuyên, nhà thơ Hồng Thanh Quang, nhà thơ Bùi Hoàng Tám.

Các đại diện của Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Thái Bình cũ và tỉnh Hưng Yên mới cùng về chung vui.

Đặc biệt, sự hiện diện của các thầy cô phụ trách Búp trên cành Đồng Nai khiến cuộc hội ngộ như có thêm một vòng tay nối dài.

Và rồi tiếng violin của Búp non Nguyễn Bảo Anh vang lên.

Trong trẻo.

Dịu dàng.

Một Búp non hôm nay chơi đàn tặng những Búp đã đi qua nửa thế kỷ.

Khoảnh khắc ấy đẹp đến lạ.
 

Như thể một ngọn lửa được trao từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Như thể mùa hè năm xưa chưa bao giờ kết thúc.


Một phút dành cho những người đã đi về miền mây trắng.


Nhưng một cuộc hội ngộ sau nửa thế kỷ không thể chỉ có niềm vui.

Bởi năm mươi năm đủ dài để trong số những người từng đứng bên nhau ngày ấy, có những người đã đi xa mãi mãi.

Khi tất cả cùng đứng lên dành một phút tưởng nhớ những người thầy, những người bạn Búp đã về miền mây trắng, cả khán phòng chìm vào im lặng.

Không còn tiếng cười.

Không còn những câu chuyện đang dang dở.

Chỉ còn những ánh mắt cúi xuống.

Những người đã đi xa không thể trở về bằng bước chân.

Nhưng họ trở về bằng ký ức.

Bằng những bức ảnh.

Bằng những trang viết.

Bằng cái tên được nhắc lên trong một ngày mà những người còn lại vẫn nhớ họ.

Và có lẽ, đó cũng là một cách để nói rằng:

Các bạn vẫn ở đây.

Trong chúng tôi.

Trong Nhà Búp.

 


Ba mươi phút của nửa thế kỷ


Rồi ánh đèn trong khán phòng dịu xuống.

Màn hình sáng lên.

Một video dài 30 phút về “Nửa thế kỷ Búp trên cành” bắt đầu.

 

Từ “Gieo mầm” – những ngày đầu tiên.

Đến “Ngọn lửa chưa bao giờ tắt” – những năm tháng Búp lớn lên, tỏa đi nhiều miền đất.

Rồi “Mùa cây kết trái” – khi những Búp năm xưa đã trở thành những con người trưởng thành, mang theo những hạt giống được gieo từ thuở ấy.
 

Và cuối cùng là “Khúc vĩ thanh – Tri ân những người gieo hạt.”

Ba mươi phút.

Nhưng là ba mươi phút của năm mươi năm.

Những gương mặt trẻ tuổi lần lượt hiện lên.

Những nụ cười của một thời xa lắc.

Những người thầy.

Những người bạn.

Những trang viết.

Những mùa hè.

Những kỷ niệm tưởng như đã nằm sâu dưới lớp bụi thời gian, vậy mà chỉ cần một khung hình hiện lên, tất cả bỗng sống dậy.

Cả khán phòng lặng đi.

Không chỉ những Búp trên cành – những người trong cuộc – mà cả những vị khách quý cũng nghẹn ngào.

Có những bàn tay đưa lên lau nước mắt.

Có người cúi xuống thật lâu.

Có người nhìn lên màn hình mà không nói được lời nào.

Bởi trên màn hình lúc ấy không phải là một bộ phim.

Đó là tuổi trẻ của họ.

Để có được 30 phút ấy là biết bao đêm thức trắng của Ban Biên tập.

Những lời dẫn được viết rồi sửa.

Những phân cảnh được cân nhắc từng chút.

Những bức ảnh cũ được tìm kiếm, lựa chọn.

Mỗi lần đọc lại là một lần xúc động.

Mỗi lần nghe lại là một lần nước mắt tuôn trào.

Và mỗi lần xem video lại là một lần trái tim rung lên trước những gì tưởng đã ngủ yên.

Có lẽ, bởi người làm video không chỉ dựng một bộ phim.

Họ đang cố gắng nhặt lại từng mảnh thời gian.


Khi những người khách cũng rơi nước mắt



Sau khi video kết thúc, những lời nhận xét của các vị khách quý vang lên, nhưng dường như cảm xúc vẫn còn ở lại trong khán phòng.

Nhà văn Minh Chuyên xúc động chia sẻ rằng buổi kỷ niệm 50 năm Búp trên cành rất ý nghĩa, hoành tráng và chu đáo – một chương trình mà ông cho rằng khó có nơi nào làm được.

Đại sứ Dương Chính Chức, dù không thể về dự, sau khi xem video đã nhắn:

“Video thật kỳ công, nhờ đó mà tôi hiểu thêm về lịch sử Búp trên cành và Nhà Búp”.

Một lời nhắn ngắn thôi, nhưng với những người đã bỏ bao nhiêu đêm để làm video, có lẽ đó là một món quà rất lớn.

Nhà thơ Kim Chuông – người thầy kính yêu của các Búp trên cành năm xưa – dành tới 35 phút để nói về những học trò của mình.

Ông nhớ từng tính nết.

Nhớ từng cách viết.

Nhớ những nét riêng của các Búp.

Ông nói về các em như một người cha nói về những đứa con đã trưởng thành.

Ba mươi lăm phút ấy không chỉ là một bài phát biểu.

Đó là một cuộc trở về.

Nhà thơ Hồng Thanh Quang – một người ngoài câu chuyện – cũng không giấu được xúc động:

“Là người ngoài như mình mà còn xúc động nữa là những Búp trên cành”.

Ông còn nhận xét video hay đến mức có thể nói là “hay hơn cả video cấp trung ương”.

Nhà thơ Bùi Hoàng Tám thì thốt lên:

“Chưa thấy video nào làm mình xúc động và kỳ công đến thế!”.

Các nhà thơ Bùi Đại Dũng, Thái Văn Sinh, Nguyễn Quốc Văn, Nguyễn Huệ cũng dành những lời khen chân thành cho chương trình và những người đã âm thầm làm nên cuộc hội ngộ.

Những lời khen ấy làm ấm lòng các Búp.

Nhưng có lẽ, điều làm họ xúc động hơn cả là khi nghe lời của một người rất đặc biệt.

“Chị rất cảm động, cảm phục và ngưỡng mộ các em…”

Búp Minh Tuyết, con gái cố Chủ tịch tỉnh Thái Bình Nguyễn Ngọc Trìu, nói:

“Chị rất cảm động, cảm phục và ngưỡng mộ các Búp. Chị cảm ơn các em nhiều nhé!”.

Một câu nói giản dị.

Nhưng phía sau đó là biết bao tình cảm.

Tôi tin rằng trong giây phút ấy, chị Minh Tuyết cũng vô cùng tự hào về người cha của mình.

Tự hào bởi những hạt giống mà thế hệ cha anh đã từng gieo xuống đã không mất đi.

Chúng đã bén rễ.

Đã lớn lên.

Và sau nửa thế kỷ, vẫn còn những người trở về để nhắc nhớ về những ngày tháng ấy bằng tất cả lòng biết ơn.


Và rồi những Búp cũng không thể kìm được nước mắt


Nhưng có lẽ, những lời xúc động nhất lại đến từ chính những người đã sống trong câu chuyện.

Búp Trần Huyền Tâm viết: “Mình đã khóc khi xem lại những hình ảnh thân yêu này! Nhớ lắm! Yêu lắm! Thương lắm!”

Chỉ vài chữ thôi.

Nhưng đủ để gọi tên cả một trời ký ức.

Nhớ! Yêu! Thương!

Ba tiếng ấy như ba nhịp đập của trái tim khi người ta bất chợt được trở về tuổi trẻ.

Còn Búp Trương Minh Hiếu lại viết: “Không tin ở chính mình: lại là giọt nước mắt tưởng không thể mà cứ ướt nhoè khó kiềm chế! ‘Nửa thế kỷ’ – chưa bao giờ nhiều cảm xúc khi thầm nhắc trong tim…”

Có những giọt nước mắt không phải vì buồn.

Mà vì thương.

Thương một thời đã xa.

Thương những người không còn bên mình.

Thương những người thầy tóc đã bạc.

Thương những người thầy, người bạn đã đi về miền mây trắng.

Và thương cả chính mình của ngày xưa – những cô bé, cậu bé từng vô tư, trong veo, chưa biết rằng một ngày nào đó, mình sẽ ngồi nhìn lại những bức ảnh ấy bằng đôi mắt đã có quá nhiều năm tháng.

Có lẽ vì thế, hai chữ “nửa thế kỷ” hôm ấy không còn là một con số.

Nó là một miền ký ức.

Là năm mươi năm của nhớ – yêu – thương.


Những trang sách viết tiếp câu chuyện Nhà Búp


Sau những giọt nước mắt, những trang sách được mở ra. Các tác phẩm chung của Nhà Búp và 17 tác giả đã cùng góp những tác phẩm viết tặng, làm nên một dấu ấn đặc biệt trong ngày hội ngộ và ra mắt các tác phẩm của Nhà Búp.

Mỗi người một cách viết.

Một người kể chuyện.

Một người làm thơ.

Một người nhớ về thầy.

Một người nhớ về bạn.

Một người viết về những mùa hè.

Nhưng tất cả cùng gặp nhau ở một điểm:

Tình yêu dành cho Búp trên cành.

Những trang sách ấy không chỉ là những tác phẩm văn chương.

Đó còn là những mảnh ký ức được lưu giữ bằng chữ.

Bởi ảnh có thể phai màu.

Giọng nói có thể chìm vào thời gian.

Nhưng những con chữ được viết bằng tình yêu có thể ở lại rất lâu.

Có thể một ngày nào đó, một Búp non sẽ mở những trang sách này ra và tự hỏi:

“Ngày ấy, những Búp trên cành đã sống như thế nào?”

Và câu trả lời sẽ nằm trong từng trang viết.


Khi Nhà Búp trở thành một mái nhà


Rồi những bài thơ được đọc lên.

Những tiết mục văn nghệ vang lên.

Các Búp cùng những vị khách quý giao lưu, hát, đọc thơ và kể cho nhau nghe những câu chuyện của ngày xưa.

Không còn khoảng cách giữa người thầy và học trò.

Không còn khoảng cách giữa nhà văn, nhà thơ và những người yêu văn chương.

Chỉ còn những con người ngồi bên nhau như trong một gia đình.

Có tiếng cười.

Có tiếng hát.

Có những câu chuyện được kể đi kể lại mà vẫn thấy vui.

Có những kỷ niệm mà người này vừa nhắc, người kia đã bật cười vì nhớ ra một chuyện khác.

Buổi lễ vì thế không còn giống một chương trình kỷ niệm.

Nó giống một bữa cơm lớn của một gia đình sau năm mươi năm xa cách.

Và Nhà Búp, từ một cái tên của tuổi trẻ, đã trở thành một mái nhà tinh thần.

Một mái nhà mà chỉ cần bước vào, người ta lập tức tìm thấy mình của ngày xưa.


Nửa thế kỷ không phải là dấu chấm hết


Có lẽ điều kỳ diệu nhất của Búp trên cành không nằm ở việc những cô bé, cậu bé năm xưa đã trưởng thành như thế nào.

Mà là sau năm mươi năm, họ vẫn muốn trở về.

Vẫn tìm nhau.

Vẫn nhớ thầy.

Vẫn thương bạn.

Vẫn cúi đầu trước những người đã đi xa.

Vẫn khóc khi nhìn lại một bức ảnh cũ.

Và vẫn muốn trao ngọn lửa ấy cho những Búp non của hôm nay.

Từ những mầm xanh ngày ấy, cây đã lớn.

Những cành cây đã vươn ra nhiều miền đất.

Những Búp năm xưa đã trở thành những con người trưởng thành, mang theo những câu chuyện của riêng mình.

Nhưng ở đâu đó trong sâu thẳm mỗi người vẫn còn một Búp trên cành của tuổi lên mười hay tuổi mười lăm, mười sáu.

Một Búp từng háo hức đến lớp.

Từng say mê một bài thơ.

Từng ngồi bên người thầy kính yêu.

Từng tin rằng những người bạn bên cạnh mình sẽ mãi mãi không rời.

Năm mươi năm đã đi qua.

Nhưng cái mầm đầu tiên vẫn còn đó.

Ngọn lửa vẫn còn đó.

Và những người Búp vẫn còn tìm thấy nhau.


Ngày 9 tháng 8 năm 2026 rồi sẽ trở thành một trang đẹp trong cuốn sách nửa thế kỷ của Búp trên cành.

Một ngày có nắng.

Có những cuộc gặp.

Có tiếng violon trong trẻo của một Búp non.

Có thơ.

Có nhạc.

Có tiếng cười.

Có những giọt nước mắt.

Có những người thầy tóc đã bạc.

Có những học trò đã thành ông, thành bà.

Có những người đã đi xa nhưng vẫn trở về trong ký ức.


Và có một điều mà có lẽ tất cả đều cùng hiểu:

"Năm mươi năm không phải là dấu chấm hết"

Đó chỉ là một dấu lặng.

Một dấu lặng thật dài để những người đã đi qua nửa thế kỷ cùng nhìn lại, cùng biết ơn, cùng thương nhớ.

Rồi từ dấu lặng ấy, một câu chuyện mới lại bắt đầu.

Bởi những hạt giống được gieo bằng tình yêu sẽ không bao giờ mất đi.

Chúng đã, đang và sẽ nảy mầm trong một thế hệ khác, lại xanh trên một cành cây khác và sẽ lại có những Búp non lớn lên dưới một bầu trời mới.


Những Búp non từ một miền đất mới - 


Và có lẽ, điều đẹp nhất của một hành trình năm mươi năm không chỉ là những người của ngày hôm qua tìm về bên nhau.

Điều đẹp hơn là từ những hạt giống đã được gieo xuống năm xưa, hôm nay lại có những mầm xanh mới đang mọc lên ở một miền đất khác.

Đó là câu chuyện của Búp trên cành Đồng Nai.

Nhóm Búp trên cành Đồng Nai được sáng lập bởi nhà văn, nhà giáo Bùi Thị Biên Linh (Búp Sóng của Búp trên cành Thái Bình năm xưa) từ tháng 1 năm 2025. Người từng được gieo hạt hôm qua hôm nay lại trở thành người gieo hạt.

Chỉ hơn một năm, từ những bước chân đầu tiên, nhóm đã quy tụ khoảng 50 em học sinh từ lớp 6 đến lớp 12, tuổi từ 10 đến 16 – những cô bé, cậu bé đang ở lứa tuổi đẹp nhất của đời người, khi tâm hồn còn trong trẻo và trí tưởng tượng vẫn có thể bay xa từ một câu thơ, một trang văn hay một giai điệu.

Các em cùng nhau sáng tác thơ, viết văn xuôi, đọc sách, chia sẻ những rung động trước cuộc sống và đặc biệt là được khuyến khích thể hiện năng khiếu nghệ thuật của mình. Có em viết văn, làm thơ. Có em chơi piano, violon. Có em sử dụng nhiều loại nhạc cụ và say mê biểu diễn.

Nhưng điều đáng quý hơn cả là các em đang học cách sống cùng nghệ thuật, lớn lên cùng nghệ thuật và biết trao những điều đẹp đẽ mình có cho cộng đồng.

Cuốn sách đầu tiên mang tên “Búp trên cành – Viết tiếp ước mơ” đã ra đời như một dấu mốc nhỏ nhưng đầy ý nghĩa trên hành trình ấy.

Những trang viết còn non nớt, đôi khi vụng về của tuổi học trò đã bắt đầu bước ra khỏi những trang vở để đến với bạn đọc. Tác phẩm của các em được giới thiệu trên Báo Thiếu niên và Nhi đồng, Tạp chí Văn nghệ Đồng Nai, Báo Đồng Nai Cuối tuần, được đọc trên đài phát thanh thành phố Đồng Nai và xuất hiện trên trang Văn Nhà Búp.

Đặc biệt, 12 trong số 50 thành viên của nhóm đã có thành tích học tập đáng ghi nhận và được giới thiệu trên chương trình “Radio Tuổi thơ” của Đài Phát thanh - Truyền hình Đồng Nai.

Hàng chục bài viết của các em đã được đăng tải.

Những con số ấy có thể chưa lớn.

Nhưng với một nhóm mới chỉ bắt đầu từ tháng 1 năm 2025, đó là những tín hiệu thật đáng vui.

Đó chính là mùa quả đầu tiên của một mùa gieo hạt mới trên miền đất mới.

Và phía sau những thành quả ấy còn có những Búp của Thái Bình năm xưa lặng lẽ đứng bên, nâng đỡ và trao cơ hội cho các em.

Đặc biệt hơn cả là Nhà giáo Nguyễn Văn Chung – một trong những mạnh thường quân đồng hành cùng Búp trên cành Đồng Nai.

Thầy là một người yêu nghệ thuật, đặc biệt say mê âm nhạc. Năm 2026, thầy vừa đạt Giải Ba cuộc thi Giọng ca vàng Bolero toàn quốc, đồng thời từng giành nhiều giải thưởng với các ca khúc cách mạng.

Nhưng có lẽ, điều đẹp nhất không nằm ở những giải thưởng thầy đã nhận được.

Mà nằm ở việc thầy đã dùng tình yêu nghệ thuật của mình để mở thêm một cánh cửa cho những đứa trẻ.

Để các em có một nơi được viết.

Được hát.

Được chơi nhạc.

Được mơ.

Và được tin rằng những ước mơ trong trẻo của tuổi thơ hoàn toàn có thể trở thành những điều đẹp đẽ trong cuộc đời.

Trong những Búp non của Đồng Nai, Nguyễn Bảo Anh, học sinh lớp 8A6, Trường THCS Nguyễn Văn Trỗi, là một gương mặt nổi bật.

Bảo Anh là thành viên xuất sắc của nhóm. Em đã có nhiều tác phẩm được giới thiệu trên Báo Thiếu niên và Nhi đồng, Báo Đồng Nai Cuối tuần và trang Văn Nhà Búp.

Không chỉ viết, Bảo Anh còn chơi thành thạo violin và piano.

Và thật kỳ diệu, trong ngày hội ngộ “Nửa thế kỷ Búp trên cành”, một Búp non của tuổi mười bốn lại có mặt giữa những Búp đã đi qua nửa thế kỷ cuộc đời.

Tiếng violin của Bảo Anh vang lên trong khán phòng.

Trong trẻo.

Tinh khiết.

Như một dòng thời gian bất chợt được nối liền từ quá khứ đến hiện tại.

Nhưng khoảnh khắc đẹp nhất có lẽ lại đến từ một phút ngẫu hứng của buổi lễ. 

Khi Bảo Anh biểu diễn violin bài hát  “Viết tiếp câu chuyện hòa bình” phối hợp cùng với điệu nhảy tuyệt đẹp  của thầy Nguyễn Văn Chung và Búp Phương Thủy Thái Bình – âm nhạc bất ngờ kết nối tất cả mọi người trong khán phòng.

Một cô bé tuổi 14.

Một bài hát của hôm nay.

Những người Búp đã đi qua tuổi 14 từ nửa thế kỷ trước và những người thầy của các Búp Thái Bình năm xưa. 

Ba thế hệ tưởng như rất xa nhau bỗng cùng đứng trong một không gian, cùng hát, cùng nhảy múa hòa chung nhịp điệu.

Khán phòng sôi động hẳn lên.

Những gương mặt vừa còn đẫm nước mắt sau những thước phim ký ức bỗng rạng rỡ.

Những bàn tay vỗ theo nhịp.

Những nụ cười bật lên.

Những người đã ngoài năm mươi, sáu mươi, bảy mươi tuổi bỗng trẻ lại như những Búp ngày nào.

Và lúc ấy, tôi chợt hiểu:

Búp trên cành không chỉ là một ký ức.

Búp trên cành là một dòng chảy.

Từ những người thầy của năm mươi năm trước đến những Búp của hôm nay.

Từ Thái Bình đến Đồng Nai.

Từ những trang viết đầu tiên của một thời tuổi trẻ đến những trang sách mới đang được các em viết tiếp.

Có những hạt giống được gieo xuống một miền đất.

Rồi nhiều năm sau, một nơi khác lại nảy lên những mầm xanh.

Đó chính là điều kỳ diệu của văn chương, nghệ thuật và tình yêu dành cho trẻ thơ.

Những người gieo hạt có thể không biết chính xác hạt giống của mình sẽ mọc thành cây ở đâu.

Nhưng nếu được gieo bằng tình yêu, bằng niềm tin và sự tử tế, nó sẽ tìm được một miền đất để nảy mầm.

Búp trên cành Đồng Nai hôm nay chính là một mầm xanh như thế.

Và trong tiếng violin của Bảo Anh vang lên giữa ngày hội ngộ, tôi có cảm giác mình đang nghe không chỉ một bản nhạc.

Tôi đang nghe một thế hệ mới hát tiếp câu chuyện của một thế hệ cũ.

Câu chuyện ấy không khép lại sau năm mươi năm.

Nó đang được viết tiếp.

Bằng những trang văn của các em.

Bằng những bài thơ còn thơm mùi tuổi học trò.

Bằng tiếng piano, tiếng violon.

Bằng những giọng hát trong veo.

Và bằng những ước mơ đang lớn lên mỗi ngày.

Có lẽ, đó mới là ý nghĩa sâu xa nhất của hai chữ “viết tiếp”.

Viết tiếp không phải là lặp lại câu chuyện của ngày hôm qua.

Mà là từ những gì thế hệ trước đã trao, thế hệ sau lại tạo nên một câu chuyện mới.

Để rồi một ngày nào đó, những Búp non hôm nay cũng sẽ trưởng thành.

Và biết đâu, năm mươi năm sau, các em với những mái đầu đã bạc lại ngồi bên nhau trong một ngày hội ngộ, đọc lại những tranh sách cũ, nhìn lại những bức ảnh đã ngả màu, nghe tiếng đàn của một Búp non nào đó và mỉm cười:

“Ngày ấy, chúng mình cũng từng là những Búp trên cành”.

Khi ấy, chúng ta sẽ hiểu rằng:

Một mùa Búp chưa bao giờ chỉ có một mùa.

Một thế hệ Búp chưa bao giờ chỉ thuộc về một thế hệ.

Bởi những gì được gieo bằng tình yêu sẽ luôn tìm cách nảy mầm.

Ở một thời gian khác.

Một miền đất khác.

Một thế hệ khác.

Và Nhà Búp, vì thế, vẫn sẽ còn những mùa xanh.

Nửa thế kỷ đã qua.

Nhưng câu chuyện của Búp trên cành thì vẫn còn tiếp tục.

Bởi cây đã lớn, nhưng mùa xuân của Nhà Búp vẫn chưa bao giờ hết.


Hà Nội, 10/08/2026

Búp Nguyễn Diệu Liên
 

 

Các bài viết liên quan:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.