
- NGUYỄN DIỆU LIÊN

Hà Nội bận lắm - Nguyễn Diệu Liên
Và Hà Nội còn bận xanh anh có biết không? trời cao trong như vừa được rửa, những con phố bỗng dịu dàng hơn xưa nữa, như cũng đang đợi bước chân ai đó sẽ quay về.
Bản tình ca phố dưới ánh đèn đêm
Gió khẽ chạm qua miền ký ức Lá thì thầm chuyện cũ đã xa xôi Đêm buông rất khẽ như ai thả xuống con đường một tấm voan mỏng. Phố dài ra trong tiếng gió, những ô cửa khép im, chỉ còn ngọn đèn vẫn thức rót xuống mặt đường những vệt vàng ấm áp.
Tình yêu bốn mùa
Mùa xuân mở cửa bằng một làn hương mỏng hoa khẽ nghiêng mình, gọi nắng dậy từ giấc ngủ dài giọt sương treo trên đầu cành run rẩy soi bóng nụ cười còn e ấp trên môi
Sắc như cỏ, yêu mềm như cỏ
Cỏ dại ven đường – loài cây không tên, không sắc, chẳng ai gieo trồng, chẳng cần được thương yêu. Ấy vậy mà cỏ vẫn âm thầm hiện hữu, lặng lẽ sống qua bao dẫm đạp, bụi mờ và khắc nghiệt của cuộc đời.
Trường xưa
Sau bao năm, ta trở về chốn cũ Mái trường xưa lặng lẽ giữa hàng cây Tiếng ve gọi vọng về từ ký ức Như chưa từng xa cách tháng năm dài Bạn cũ đó, tóc pha màu mây trắng Nụ cười quen vẫn vẹn nghĩa thầy-trò
Ngoảnh lại vẫn thấy mùa xuân
Cuộc đời là một hành trình dài không có điểm dừng cuối cùng, chỉ có những bước chân lặng lẽ nối tiếp nhau trên những miền đất lạ. Ta đi qua nắng —
Ai dệt màu xanh
Chiều qua em ra đồng Chỉ thấy nâu màu đất Sáng nay em ra đồng Một màu xanh bát ngát. Xa tít tận chân trời Lúa xếp hàng thẳng tắp Cả cánh đồng xanh tươi Rì rào trong gió sớm.



