
- NGUYỄN DIỆU LIÊN

Ai dệt màu xanh
Chiều qua em ra đồng Chỉ thấy nâu màu đất Sáng nay em ra đồng Một màu xanh bát ngát. Xa tít tận chân trời Lúa xếp hàng thẳng tắp Cả cánh đồng xanh tươi Rì rào trong gió sớm.
Bác đèn biển
Bác đèn biển quê em Cao vút, dáng uy nghi Hiên ngang cùng sóng gió Đứng gác giữa trùng khơi Đêm đêm mắt sáng ngời Như sao trời lấp lánh
Chiều trên bến cảng
Chiều về trên bến cảng Tàu thuyền chen xếp hàng Tiếng còi tàu vang vọng Tôm cá đầy ắp khoang Người gánh gồng tấp nập Tôm mắt xanh lấp lánh Cá ánh bạc phản quang
Hà Nội bận lắm!
Hà Nội mùa này bận lắm phải không em? Bận tiễn cúc hoạ mi bay về nơi cuối gió, những cánh trắng mỏng manh như lời thơ bỏ ngỏ, khép lại mùa đông… bằng một nỗi nhớ rất êm.
Dòng Sông Hồng quê hương
Dòng sông Hồng quê em Chảy mềm như dải lụa Ôm ấp những cánh đồng Bồi phù sa mênh mông Gió ru chiều nhè nhẹ Hàng tre cúi ven sông Chim nghiêng về tổ ấm
Đi qua ngày bão giông
Có những lúc ta cứ ngỡ cơn mưa sẽ làm ướt mãi cả bầu trời đời mình. Những hạt mưa rơi xuống không chỉ làm ướt con đường, mái hiên hay những tán lá run rẩy trong gió, mà còn thấm vào lòng người, khiến mọi thứ trở nên xám xịt và nặng trĩu.
Ngày xuân tìm về với nón lá làng Chuông
Một sáng mùa xuân, tôi tìm về Làng Chuông, ngôi làng làm nón nổi tiếng nằm bên dòng sông Đáy hiền hòa, thuộc xã Phương Trung, huyện Thanh Oai, vùng Hà Tây cũ.



