
- Trang thơ

Bản tình ca phố dưới ánh đèn đêm
Thứ bảy - 11/04/2026 17:04

(Ảnh: Lien Nguyen)
BẢN TÌNH CA PHỐ DƯỚI ÁNH ĐÈN ĐÊM
Gió khẽ chạm qua miền ký ức
Lá thì thầm chuyện cũ đã xa xôi
Đêm buông rất khẽ
như ai thả xuống con đường một tấm voan mỏng.
Phố dài ra trong tiếng gió,
những ô cửa khép im,
chỉ còn ngọn đèn vẫn thức
rót xuống mặt đường những vệt vàng ấm áp.
Ánh sáng ấy
len qua từng kẽ lá,
hong ấm một góc hiên,
khâu lại những khoảng tối
đang lặng lẽ rơi đầy trong ngực nhớ.
Từ đâu đó,
tiếng dương cầm dìu dặt
rơi xuống đêm như những giọt sương mềm.
Từng phím chạm khẽ vào khoảng lặng,
làm con phố bỗng sâu hơn,
làm lòng anh bỗng chùng hơn
giữa miền tĩnh mịch.
Gió ghé qua
mang theo mùi đêm ẩm,
mang theo mùi hoa sữa cuối mùa còn sót lại,
mang theo cả những miền ký ức
đã tưởng vùi yên dưới lớp bụi thời gian.
Hàng cây nghiêng đầu thì thầm,
như kể lại chuyện của những ngày xưa cũ,
khi thương nhớ còn nguyên vẹn
và nỗi buồn chưa biết giấu vào đâu.
Rồi em đến,
nhẹ như một ánh trăng
mà làm xao động cả khoảng không đang yên lặng.
Chiếc váy màu cam
chạm vào gió,
chạm vào đêm,
chạm vào nơi sâu nhất trong anh
bằng một rung động không lời.
Em đứng dưới ngọn đèn,
mái tóc lay nhẹ
như một vệt mây mềm trôi ngang phố,
đôi mắt sáng
như giữ riêng cho mình một trời sao nhỏ.
Khoảnh khắc ấy,
anh bỗng thấy đêm không còn hun hút nữa,
thấy con đường dài bỗng gần lại,
thấy tim mình
sau bao mùa giá lạnh
vẫn còn biết run lên vì một ánh nhìn.
Tiếng dương cầm vẫn chảy,
mỏng như sương
mà thẳm như một miền thương nhớ.
Bản nhạc ấy
như thay lòng anh nói hộ
những điều chưa dám ngỏ,
như khẽ đặt vào đêm
một lời yêu dịu dàng.
Em giống như đốm lửa
âm ỉ suốt những ngày tưởng đã nguội tàn,
không ồn ào,
không chói gắt,
chỉ lặng lẽ
sưởi ấm những phần cô quạnh nhất
trong anh.
Thành phố đã ngủ yên
trong nhịp thở sâu của những mái nhà,
chỉ còn đêm,
còn anh,
còn em,
còn tiếng dương cầm dìu dặt
và vệt đèn vàng vẫn thức.
Có những phút giây
không cần gọi tên thành hạnh phúc,
không cần hứa hẹn điều gì mai sau,
chỉ cần một người vẫn đứng đó đợi chờ
giữa mênh mang phố vắng,
là đủ để ánh sáng
đi qua hết những khoảng tối trong đời.
Hà Nội, cuối mùa thu 2025



