
- NGUYỄN DIỆU LIÊN

Bầu trời có nhiều vì sao
Bầu trời đêm như một tấm thảm nhung đen huyền ảo, trải rộng vô tận, lấp lánh những vì sao như những viên ngọc sáng rực rỡ. Mỗi ngôi sao là một chấm sáng nhỏ bé nhưng góp phần tạo nên một bức tranh huyền bí và kỳ diệu. Có những ngôi sao sáng rực rỡ, có những ngôi sao chỉ nhấp nháy nhẹ nhàng,
An nhiên như dòng nước chảy
Có một đứa em bảo tôi rằng: Sao em thấy chị chẳng mấy khi buồn? Tôi nói với nó: Cứ bình thản như dòng nước chảy, như mây trời trôi em nhé! Nó trách tôi: Chị dạo này văn quá, em ngại nghĩ lắm! À! Vậy chị nói thế này cho nó đời hơn một chút: Cứ bình thản mà bước, đơn giản mà sống thôi em nhé!
Hạ ơi!
Trời vẫn lạnh dù đã là mùa xuân… Đáng lẽ ra, khi xuân về, những cơn gió se lạnh phải nhường chỗ cho chút ấm áp của nắng mai, cho không khí dễ chịu và những chồi non đâm chồi mạnh mẽ. Vậy mà, năm nay, cái lạnh cứ mãi vương vấn, kéo dài đến mức lòng người
Mưa phùn gió bấc tái tê
Những ngày mưa phùn gió bấc mang theo cái rét ngọt lùa qua từng ngõ nhỏ, len lỏi vào từng kẽ áo, khiến lòng người không khỏi se sắt. Trời xám xịt, mưa bụi giăng giăng như một lớp màn mỏng phủ lên phố phường, khiến mọi thứ trở nên mơ hồ, bảng lảng.
Cô gái ở Gamuda
Cô gái ấy sống ở Gamuda, nơi những con đường rợp bóng cây xanh, và những khu vườn luôn đượm mùi nắng. Cô gái đi qua mỗi sáng, chân nhẹ như gió, tóc thoảng mùi hoa sữa. Cô gái ấy cười – nụ cười trong như mặt hồ ban mai,
Em là đóa cúc Họa Mi
Em mãi mãi là đóa cúc Họa Mi trong trẻo, mong manh, chỉ vì anh mà nở. Em là cúc Họa Mi – loài hoa nhỏ bé, mong manh nhưng mang trong mình sức sống mãnh liệt. Không rực rỡ như hồng nhung kiêu sa, không nồng nàn như ly trắng thanh cao, cúc hoạ mi giản dị, trong trẻo,
Sự thảnh thơi và bình yên
Trong nhịp sống hối hả, ai cũng mong tìm được chút thảnh thơi và bình yên giữa những bộn bề lo toan. Đó có thể là khoảnh khắc ngồi nhâm nhi tách trà nóng bên khung cửa sổ, ngắm nhìn cơn mưa nhẹ nhàng rơi. Hoặc đơn giản là một buổi chiều thả bộ trên con đường làng,



