
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Thái Nguyên
Câu Lượn từ núi cao tràn xuống Câu quan họ từ Kinh Bắc vọng lên Sông Cầu nối hai miền xuôi ngược Nơi gặp gỡ lạ lùng đã hoá Thái Nguyên Người vội vã còn sông thì thong thả
Với Huế…
Không tạm biệt cũng chẳng là vĩnh biệt Huế với tôi: - sầu muộn một người tình Đêm mưa gió lần sờ đến ngõ Xiêu nhà xưa. Giường cổ. Huế trở mình … Tóc sông Hương bớt thơm thêm mùi đắng Eo Tràng Tiền mấy độ phôi pha
Bên đường bỏng một dáng cây
Một cây phập phồng gông ba vòng thép Hồn cây đêm đêm hóa thành mây trắng 7 giọt mưa đắng oà nhuỵ Từ Tâm 9 ngón gió ấm vuốt lá Chờ mong Anh ngồi ngắm cây qua mùa hạn hán Một ấm trà nóng bỏng làn hương say
Biển mùa đông
Ngón tay sóng tìm ngàn năm không mỏi Chân lý Hải Đăng lúc sáng lúc tắt Tình yêu như cát bền mà xô dạt Ai bơ vơ như đảo? Ai bảo nối đảo với đất liền? Nhớ nhau Lam Ngọc. Giận nhau Chàm xanh. Thương nhau màu gì? Hờn màu long lanh.. Yêu thật lòng nên biển mặn. Cười người nhạt nhau mau.
Ngẫu hứng Trà
Sóng trà thơm buồn vui say Thương li ti nhớ vừa xoay vừa vàng Uống nhau chát ngọt tâm can Vườn bao lá rụng khẽ khàng nếm hương.
Thiền…
Một giọt sương lăn qua lá tơ không cần trang sức Một tiếng chim trong rơi làm suối thức Làn hương hoa Mộc gặp nước hoa Pháp Có hai chiếc lá đi tìm phương khác Tột cùng cái đẹp có cầu kì đâu
Đi qua những khoảng giao mùa
Một suối nắng từ đỉnh trời chảy xuống Hương xuân bay vạn bụi mịn thơm mềm Hồ mùa đông rùng mình rồi vỡ Bong bóng buồn cái vỡ cái níu đêm …



