
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Nhớ rừng
Tôi về thăm quê Như con tê tê đầu vào ruột núi Bửa ống cơm lam thơm phức nỗi nhớ rừng Bỗng câu Lượn như ngựa hoang lồng qua chiều tối Lửa đốt rừng rần rật đuổi sau lưng. Những hạt mưa lời ca rơi tấm tức
Xem bóng đá
Bất ngờ như là bóng đá Khóc - cười cách một phút thôi Nhìn xem bao nhiêu mặt khóc? Nhìn xem bao nhiêu mặt cười? Ừ lí trí bảo đáng trách Ừ trái tim bảo đáng thương
Dấu chân - biển nhỏ!
Anh chạy bên sông dài Con sóng đuổi theo van nài hổn hển Cỏ may là cố tri Níu chân anh xin đừng có đến! Nơi ấy Tình yêu của anh Nỗi nhớ của anh Và nỗi đau đủ lấp đầy mặt biển
Bài học không lời
Mùa giá rét thầy giáo già lên lớp Chiếc áo vá vai chồng miếng vá khác màu Chợt một tiếng khúc khích cười dưới lớp Khi thầy đang giảng bài: “Những điều trông thấy mà đau...” Con lớn khôn tìm về trường cũ
Bạn của cha
Những người bạn cựu chiến binh của cha Đến nhà hát vang từ đầu ngõ Thời gian vèo mây qua Các chàng trai thành các cụ già Chỉ khúc quân hành trẻ mãi Gặp nhau mừng tủi Đấm lưng lắc vai
Khúc Sen
Sen tu thành tiên vẫn lả tả thành cuối Hạ Hồ giấu hương Sen đáy nước 9 viên sỏi trắng đứng canh sướt mướt 7 cá cờ múa khúc Âm Dương
Cười với Xúy Vân
Đừng cười nữa Xuý Vân ơi Nghìn năm mặn chát tiếng cười dại điên Tan rồi thành quách vững bền Bao đời vua chúa ngủ quên đáy mồ Còn đây dòng nước mắt khô Vỡ trăm mảnh cứa câu thơ tuyệt tình



