
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Nhớ con đò xưa
Chuyến đò đầy- chuyến đò vơi Thời gian chảy cuốn buồn vui đi cùng Cắm sào đợi giữa mênh mông Thầy cô ơi có lạnh lùng heo may?
Nhớ rừng
Tôi về thăm quê Như con tê tê đầu vào ruột núi Bửa ống cơm lam thơm phức nỗi nhớ rừng Bỗng câu Lượn như ngựa hoang lồng qua chiều tối Lửa đốt rừng rần rật đuổi sau lưng.Những hạt mưa lời ca rơi tấm tức Nặng trĩu giọt đau bỏng rát giọt buồn
Bà tôi
Thiu thiu chiếc ngõ võ vàng Nắng lim dim ngủ gió lang thang buồn Gốc cau chum vỡ vại hàn Nước mưa trong vắt mát làn men nâu Rơm vừa một nắm theo nhau
Thiếu một!
Thiếu một người ngồi bên Bập bênh làm sao được? Thiếu đi một chiếc dép Thành chân thấp chân cao. Thiếu đi nỗi buồn đau Niềm vui làm sao rõ
Cuối năm lại cười
Người xa thì cũng xa rồi Người gần liếc vội nửa cười nửa nhăn Nửa làm thơ, nửa làm dân Bóc tờ lịch cuối ngàn cân… đành cười Có cây cầu sắp gẫy rồi
Búp trà nở hoa
Xưa- trà như phận người Thơm thầm trong lặng lẽ Ấm trà như cảnh đời Nóng - lạnh -quên và nhớ Nổi chìm trong nước sôi Buồn thiu trong nước nguội
Mưa về với ngàn lau trắng
Bạt ngàn lau lạnh quá Càng đẹp càng bơ vơ Mưa về và cô độc Mấy lá non sững sờ Cằn cỗi - nhiều lau trắng Màu mỡ - nào thấy đâu?



