
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Quán mùa thu
Quán ấy chuyển đi đâu không rõ nữa Nền xưa còn thơm mùi ngày xưa Vườn ngải đắng vẫy hoa chào tạm biệt Bờ sông lở vào trăm khúc đò đưa Hỏi hàng xóm đang đàn bầu tập tễnh :-“Chuyển rồi.Đến quán chỉ nỗi buồn thôi…”
Khai Giảng Vui Xôn Xao
Tiếng trống cứ nhảy nhót Trêu nắng mới trên cây Tiếng trống nghịch ngợm lắm Làm khăn đỏ bay bay Vở mới ngắm bút mới Nắn nót một chữ “Chăm !”
Vu Lan muộn
Nhớ thương không đợi Vu Lan giục Một tiếng kêu thầm giữa thế gian… Mưa chưa uống đã say rồi Người say mưa chỉ nói lời lặng im Biết rằng:- máu chảy về tim
Vu Lan nhớ cha mẹ nhiều lắm
Mưa tóc bạc tìm về xưa cũ Nếp nhà xưa giờ chẳng còn đâu Cha mẹ xa rồi con mới hiểu Vắng song thân rồi.Trái tim níu vào đâu? Dốc ông Sai cong mình trong nỗi nhớ
Đến vùng đất mới nghe kể một câu chuyện cũ mà không cũ…
Có lúc con quên nắm cơm của mẹ Lửa thật hồng hắt qua mưa mùa đông Mẹ lén ăn sắn. Nhường bơ gạo cuối Cơm mặn hơn vì vương một giọt nồng Con quên đòn gánh nghiến bầm chai vai mẹ
Viết tiếp tứ thơ Mười nghìn…
Mười nghìn ngọn lửa choàng vai thương nhau Mười nghìn nứt vỡ chạm nhau đỡ đau Trường Sơn mái nhà lợp bằng mây trắng Người đi gọi người nghìn năm đồng vọng Mười nghìn con sông tụ thành biển rộng
Một sớm Nha Trang
Núi trập trùng đảo cạn Sóng mây, trườn đê mê Trời thả con thuyền mộng Gió say quên đường về Thuyền giả vờ mê ngủ. Hôn bờ cát không thôi Bầy dã tràng lãng tử



