
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Nước mắt mặn đến chừng nào…
Niềm vui múa tung tăng bước trẻ Miệng hoa hồng nở những đóa ban mai Bàn tay mẹ cha, ông bà vững chãi Mặt trời cười ấm áp tương lai Tưởng sóng mãi là bàn tay êm ả
Mưa vẽ…
Mưa vẽ vào đêm cầu vồng không tắt Ngày xưa âm thầm kéo hai mi mắt Buổi học cuối cùng Phượng Vỹ bẻ vội Trên cây như lửa. Trên bàn than hồng Mưa vẽ bóng cha run run vách đất
Những cơn mưa tháng Bảy
Những cơn mưa tháng bảy Như vui buồn ào qua Nghe sét như búa giáng Thử bền chắc mái nhà Bạn xa vừa gãy chân Thôi ba chân cho vững Thiên Nhẫn ngập cỏ hoa
Không đề
Tình là một sợi lạt thôi Trước tươi sau héo. Đứt rồi nối thêm Buồn là xanh rêu trước thềm Nhổ rồi lại mọc. Nhớ quên vẫn còn Vui - hạt mì chính tí hon
Biết!
Chiếc lá vàng cọng gãy quá nửa rồi Còn chút xíu bám hờ vào thương nhớ Con sợ lắm gió thời gian khẽ thổi Lá vàng bay về phía mặn lời
Em Ong nâu đừng buồn nữa…
Gốc cây gãy. Thân đổ đè dập gió Tổ ong nằm trong lá ướt chênh vênh Em Ong nâu bay hoài trong thảng thốt Tổ ong vỡ rồi ướt sũng buồn tênh Người như Ong chắt chiu xây tổ ấm
Vỉa hè ngẫu sự
Có một nhà thơ anh nổi tiếng, khi còn sống kể rồi thở dài: - Thơ anh hay như thế ! Bao giải thưởng, bao nhà phê bình văn học ca ngợi, ấy vậy mà hôm đọc ở nhà văn hoá xóm, chỉ vài ba người vỗ tay?! Còn khi tay làm vè của xóm đọc, hàng trăm người nhiệt liệt hoan hô. Chú bảo cái sự thể ấy nó ra làm sao?



