
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Cười với Xúy Vân
Đừng cười nữa Xuý Vân ơi Nghìn năm mặn chát tiếng cười dại điên Tan rồi thành quách vững bền Bao đời vua chúa ngủ quên đáy mồ Còn đây dòng nước mắt khô Vỡ trăm mảnh cứa câu thơ tuyệt tình
Suy tưởng
Gieo câu thơ xuống cánh đồng Nở bông cúc hồng rồi bông cúc tím Em có hái không? Thời gian hoá đá Tóc bạc rồi mắt vẫn trong veo Ta vẫn khắc hình em vào đó
Mất điện. Đi tìm nơi trốn nắng…
Bán vội vã quả đồi xanh mát mắt Những búp chè dù nát vẫn còn thơm Vải thiều chín lăn hồng ngõ vắng Ngọt theo gót chân khoả xuống bóng trăng non
Lẫn thẫn chiều…
Một chiều như bao buổi chiều Ngồi ngắm thương nhớ theo diều lên cao Chán đọc những chuyện binh đao Thì đọc sến súa ướt vào tận râu
Lục bát viết chơi
Câu thơ dài trọn đêm thâu Sao nhấp nháy chắp vần ĐAU giữa trời Sông Ngân làm lụa viết chơi Vừa xong CÂU LỤC bỗng trời đổ mưa
Một mình qua sông thôi…
Đếm từng bước qua sông Mây tím mặt thả mưa ướt mắt Bờ lở dùng dằng nấc Bờ bồi chờ hoá đá từ lâu Thuyền đắm hết.Bóng mái chèo trễ nải
Đứng ở ngã tư mà đợi
Thác nắng từ trời dội xuống Bão nắng từ sông thổi sang Có một chiếc lá đang úa Ngắm mãi bao nhiêu lá vàng Phố xá bụi mờ mịt cả Hình như tiếng búa choang choang?



