
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Hơi Thở Mùa Xuân
Màu xanh chè tràn xuống Thung lũng đầy hương thơm Bao nắng non nhảy múa Khi mưa lành khẽ hôn Bao rễ chè trong đất Kiên cường như con người
Nỗi buồn mơ!
Nỗi buồn tôi gửi em xưa Em đem muối hộ bây giờ đã xong? Nỗi buồn tím tái chiều đông Có con diều lượn mà không dây diều Nỗi buồn đi giữa chợ chiều Mua ôm không xuể bao nhiêu mỏi mòn
Đêm ngã ba sông
Đêm ngồi trên ngã ba sông Con sóng truyền thuyết trôi không nói gì Bạch Hạc - chim trắng bay đi Bao nhiêu huyền thoại ôm ghì núi sông Gặp em ở bến Đoan Hùng
Về quê
Về thăm quê giữa ngày mưa Thấy anh tấp tểnh bán bờ lúa non Việc tang, việc cưới sòn sòn Con đi đại học luôn mồm: - tiền đâu? Giỗ chạp, nhà mới ngập đầu?
Dấu chân - biển nhỏ
Anh chạy bên sông dài Con sóng đuổi theo van nài hổn hển Cỏ may là cố tri Níu chân anh xin đừng có đến! Nơi ấy Tình yêu của anh Nỗi nhớ của anh Và nỗi đau đủ lấp đầy mặt biển
Tạm biệt Phú Yên
Xanh đến thế nồng nàn đến thế Thành phố sau lưng hát khúc cao vời Em cùng biển hát trầm trong ngực trái Đứng một đời thơ sấp ngửa đầy vơi Đường đời như cao tốc nhiều đèn đỏ
Thái Nguyên….
Dốc nhà bò. Cầu bóng tối.Quán ba trăm… Những cái tên đánh đáo đánh khăng. Tuổi thơ ôm cành đa mơ cơm không độn sắn…



