
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Tản mạn chiều
Con hay giọt nỗi buồn của mẹ Chất đầy vào đêm? Con hay giọt niềm vui của mẹ Hoá mặt trời lên? Chiếc nôi mang hình giọt lệ Mắc vào hai đầu thời gian
Những trái tim Phượng Vĩ…
Trái tim bùng Phượng Thắm Cháy miên man nhớ quên Khổ đau thành đá sắc Cứa buốt sóng ngày đêm Thơ Hàn tươi hoa cỏ Bời bời uống nắng mưa Em thành giọt lệ trắng
Nước mắt học trò
Nước mắt cô cày vào gò má Những rãnh sâu gian khổ bật lên Nước mắt như sông chảy qua sa mạc. Nước mắt hôn hồng căng má em Giọt sương trên cánh hồng tinh khiết
Ngày nghỉ lễ nhớ mẹ hơn…
Mẹ xa rồi. Mưa nhiều hơn trước Lửa lạnh hơn đến bếp cũng buồn Những quả đồi hết sạch rồi sim tím Đường bê tông đổ vội gạt sang con Qua chợ Đán. Dừng. Rồi ngơ ngác
Nhớ Quảng Bình
Về Quảng Bình đi tìm em Ai rót Nhật Lệ vào tôi? Cúi xuống bến sông Gianh mà uống Mặn xót môi bi tráng một thời Một câu thơ lay Lũy Thầy âm vang hồn lịch sử Một câu thơ chạm Vũng Chùa gặp sóng cồn lên tư lự
Tháp Nhạn
Ôm tháp Nhạn chạm linh hồn ngàn tuổi Cứ hỏi anh làm sao hết buồn ? Cô gái trẻ chạm Linga cười tủm Nghĩ gì làm đá nứt ứa hoàng hôn? Bão kẽo kẹt gánh mùa qua đỉnh tháp
Ngẫm nghĩ xuân
Dế kêu khản tiếng mất rồi Hàng cây đang thả lên trời ước mơ Đom đóm bắt từ tuổi thơ Trong hồn nhấp nháy đến giờ còn bay



