
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Trường ca Đất Nước: Phù sa bồi tụ
Trăm cơn mưa trăm cửa long lanh Đón những đứa con xa trở về Mắt mưa soi mắt người . Mùa vụ chạy qua hớt hải Những mùi thơm đồng bãi ướp mặn giấc tre ngâm Sau vách mưa Mẹ hóa thân Vạc cõng trăm cơn giông
Một câu hò Huế trên sông lạnh
Giọng hát em kéo hết mưa xứ Huế Trút vào hồn tôi cả thác u sầu Tiếng sênh phách của nghìn năm trước Hoá sông mơ- tôi chiếc là về đâu? Chàng trai Bắc Kỳ tưởng chỉ mê quan họ
Trầm tư Hoàng thành
Những khẩu thần công gục đầu khóc lở Hoàng Thành Nỗi buồn trăm năm trước lặn vào rêu phong Những khẩu đại bác mùa xuân 75 gầm thét ngẩng cao đầu đứng bên Những điều cha ông ôm hận
Viết tiếp tứ thơ Mười nghìn…
Mười nghìn ngọn lửa choàng vai thương nhau Mười nghìn nứt vỡ chạm nhau đỡ đau Trường Sơn mái nhà lợp bằng mây trắng Người đi gọi người nghìn năm đồng vọng Mười nghìn con sông tụ thành biển rộng
Nước mắt học trò
Nước mắt cô cày vào gò má Những rãnh sâu gian khổ bật lên Nước mắt như sông chảy qua sa mạc. Nước mắt hôn hồng căng má em Giọt sương trên cánh hồng tinh khiết Gương mặt em là trang thơ chưa viết Nước mắt kẻ dòng- thương nhớ chắp vần lên.
Chiều Vũng Rô
Sen tàn?! Hương không nhạt Thơm buồn vào chiều hôm Biển trong như rượu ấy Thuyền say ngắm cô thôn Ngẩn ngơ chiều Vũng Rô Bóng anh hùng lồng lộng
Tản mạn chiều
Con hay giọt nỗi buồn của mẹ Chất đầy vào đêm? Con hay giọt niềm vui của mẹ Hoá mặt trời lên? Chiếc nôi mang hình giọt lệ Mắc vào hai đầu thời gian



