
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Chạy trong mơ
Những người yêu như sóng Vỗ vào bờ rồi tan Bao con thuyền tới bến Cuối cùng đều sang ngang Nào ai giả ai thật Tình nặng nhẹ nông sâu? Nào có ai biết được
Lỗi hẹn
Đã hẹn mà thôi đành lỗi hẹn Sông Hương đã đắm mấy con đò Đàn bầu một khúc tương tư… thẹn Trên sông thi sĩ mưa… làm thơ.
Dáng mẹ
Dáng mẹ còng như một cánh cung Bắn tuổi trẻ, niềm vui vào xa lắc Dáng mẹ còng ngược dốc Cõng mặt trời lên Dáng mẹ còng như một mũi tên Xuyên buồn đau khó nhọc Dấu ngón chân bấm đường trơn
Em mơ kỳ lạ không?
Gà thì đi cày ruộng Trâu ấp trứng dịu dàng Ếch trở thành ca sĩ Hát ru hoa Mướp vàng Phố ốm ngủ cả ngày Đêm rủ nhau làm việc
Bắt nạt xấu lắm
Chó cún bắt nạt mèo con Mèo con ngoeo ngoeo tức lắm Trèo tót lên ngọn cây cau Vặt quả ném làm Cún đau Ngoắc đuôi thề làm bạn tốt Sao giờ lại chành choẹ nhau
Mặt trời mọc râu
Bờ cát mênh mông trắng Gió vẽ tranh đêm đêm Này là mặt trời ngủ Này là chim lim dim Dã Tràng -mơ hoạ sĩ Vẽ mặt trời mọc râu Chim ăn đêm hứng chí
Phép trừ của đời người
Trừ nhiều! Cộng ít! Luật người Lá non ít. Lá vàng rơi quá nhiều Đem cân đo chút sương chiều Vừa tan vừa trách nắng nhiều đổi thay Người ta yêu/ Con sông gầy



