
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Lục bát viết chơi
Câu thơ dài trọn đêm thâu Sao nhấp nháy chắp vần ĐAU giữa trời Sông Ngân làm lụa viết chơi Vừa xong CÂU LỤC bỗng trời đổ mưa
Một mình qua sông thôi…
Đếm từng bước qua sông Mây tím mặt thả mưa ướt mắt Bờ lở dùng dằng nấc Bờ bồi chờ hoá đá từ lâu Thuyền đắm hết.Bóng mái chèo trễ nải
Đứng ở ngã tư mà đợi
Thác nắng từ trời dội xuống Bão nắng từ sông thổi sang Có một chiếc lá đang úa Ngắm mãi bao nhiêu lá vàng Phố xá bụi mờ mịt cả Hình như tiếng búa choang choang?
Tiếng đàn bầu
Đi dọc tiếng đàn bầu Gặp hồn dân tộc Đi dọc cuộc đời Gặp em! Có một tiếng đàn mắt đen Vỡ trong đêm trắng Có một câu thơ mắt đen Khóc trong im lặng
Về Quản Bạ
Đèo trăm khúc lượn quanh co Gió – ngàn ngựa phi nước đại Tôi trôi cùng những giấc mơ Quản Bạ ơi xin chờ đợi
Lá!
Ô kìa! chiếc lá sang sông Gặp cánh bèo dạt mà không dám dừng Rưng rưng thương phận rưng rưng Phải bao sóng nước thì ngừng nổi trôi Lá sang sông gặp cát bồi
Những người đàn bà bán ngô nướng
Những người đàn bà bán ngô nướng Bày số phận mình bên đường Những nhem nhuốc bên ngoài che dấu Bao ngọt lành, nóng hổi bên trong Người đi qua thờ ơ



