
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Những người đàn bà bán ngô nướng
Những người đàn bà bán ngô nướng Bày số phận mình bên đường Những nhem nhuốc bên ngoài che dấu Bao ngọt lành, nóng hổi bên trong Người đi qua thờ ơ
Khát
Lau già bạc đầu vẫn múa Cỏ non tơ đã thâm trầm Rừng cây xếp hàng mặc niệm Một mặt trời rơi âm thầm. Thia lia một viên sỏi nhớ Vỡ bao vòng sóng lãng quên
Rót
Tôi ngồi rót nhớ vào đêm Rót thương vào gió, rót em vào lòng Cách xa vừa một dòng sông Bao nhiêu tiếng gọi vỡ trong sóng chiều Hàng cây khát uống trong veo
Tượng đài mẹ
Biển thời gian cồn trong tóc Sóng bạc trùm lấp sóng xanh Nước mắt vỡ cùng thóc mẩy Cối giã- đời mẹ bấp bênh. Mẹ rút từng sợi thở dài Đan cả đời chưa xong áo Mẹ bòn trong bao giông bão Thóc lép khoai gầy... sớm hôm.
Chuyện kể trên đồi Á
Người lính già trên đồi A1 Bên chiếc xe tăng Ba bảo vật- ba chiến tích Già nua cùng tháng năm! Người lính già lặng câm Nghe đại bác gầm rung ký ức Thấy máu bạn bè loang mặt đất
Hoa phượng giấu ở đâu? - Nguyễn Đức Hạnh
Hải Phòng mang hoa Phượng đi đâu? Đêm chăn nhung đắp sóng bạc đầu Người còn mặn nữa là kè đá Giọt mồ hôi hoá hạt muối chờ nhau… Hải Phòng chỉ hai mùa: thiếu nữ mùa hè, thiếu phụ mùa đông
Chạy trong mơ
Những người yêu như sóng Vỗ vào bờ rồi tan Bao con thuyền tới bến Cuối cùng đều sang ngang Nào ai giả ai thật Tình nặng nhẹ nông sâu? Nào có ai biết được



