
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Ra biển mùa đông
Một mình ra biển mùa đông Chỉ toàn gặp bến không chồng… bơ vơ Thuyền say ngủ gục trên bờ Nhà cao xám mặt, hàng dừa so vai Đi tìm lại dấu chân ai Mười năm.. cong mảnh trai rơi… trong lòng
Chiều cuối năm
Rút 365 sợi vui buồn dệt tấm thảm căng phồng bão lũ Có sợi buồn mưa giông lạnh nỗi niềm rạn vỡ Có sợi vui thế kỉ vươn mình Có sợi âu lo nhọc nhằn cơm áo.Nhuộm bằng hoàng hôn của bạn của mình
Với cha chiều cuối năm
Em xa không về được Anh bận chẳng lên thăm Cha ngồi đếm lá rụng Vỡ trên thềm cuối năm. Cây đào già vẫn nở Những bông hoa trẻ trung Ôi tuổi cha có nở Hoa niềm vui trong lòng?
Gọi sóng
Sóng ơi ta gọi sóng Hãy đổi giọng cho ta! Biển cả là trang giấy Cây bút - hồn sao sa Những vần thơ sóng quẫy Vọt tới lưng trời xa. Dúng bút vào mặt trời
Khát vọng
Muốn là cây cao ngất Nối đất với bầu trời Muốn là cơn bão lớn Lộn ngược đáy biển khơi Muốn là con sóng cả Xưa- sau là đôi bờ Bao tâm hồn đau khổ
Quên và nhớ
Nước mắt chảy tháng năm hun hút giếng Bao bà mẹ cúi đầu soi bóng xuống khổ đau Hàng vạn đưa con trở mình trong đất lạnh Nửa thế kỷ tìm con run chân mẹ qua cầu. Dẫu gió lãng quên thổi dọc đường lịch sử
Đợi
Vắng tay con cầm cày Chân cha run bấm lõm mùa đông giá Mái nhà tơi tả Cha lập cập trèo thang mẹ đưa lá lưng còng Cô gái thôn bên chờ mong Mười mấy mùa xuân qua Mái tóc dài chải không đầy lược nữa



