
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Lấy mưa lạnh làm quà Giáng Sinh
Mưa ngã vào tôi. Tôi ngã vào ai? Bao người qua ai nhìn mưa ngã Ai đếm ngang trời bước chân mưa lấp loáng Những vũ công mưa nhảy múa với hồn người
Uống trà bằng chén không
Tuổi trẻ rót đầy uống nhanh Hương trà níu vào miệng chén Trà như cô dâu mới Phút tân hôn vội vã qua nhanh Tuổi xế chiều uống chậm Rót lưng lưng nửa chén bể dâu
Cà phê sau bão
Thì thôi cà phê một mình Bờ sông lở bất thình lình. Đau hoa … Chiếc ly sứt sẹo như ta Đen ngăn ngắt nỗi buồn xa nhớ gần Tình - thìa đường nhỏ phân vân
Nghe tin bạn ngã trên núi Thiên Nhẫn mà ngậm ngùi…
Núi cao thì gió lạnh nhiều Nửa đêm mưa đến ra điều hỏi thăm Đốt lửa sưởi cho trăm năm Kệ ma quỷ đến chằm chằm nhìn ta Nướng khoai chín để mời ma Ma ăn rồi khóc thương ta thương đời Một xe lửa. Một đỉnh trời
Những gì mình viết đều gạn ra từ lửa
Mùa đông đến ném bao giá buốt Căn phòng run trong mưa lạnh sững sờ Bao cuốn sách - bao la lửa đỏ Cháy đêm ngày sưởi ngàn cơn mưa … Tiểu thuyết là hầm than rực
Gánh mình mệt quá
Gánh mình đã quá nặng. Thêm yêu thương làm gì? Rừng không còn Từ Quy. Sông không còn hò dô Thơ như Hài cuối năm. Cần gì phải nghĩ…Gánh mình qua đói - no đã khổ. Bạn ít bè nhiều….
Cắt sông làm ba khúc…
Cắt sông làm ba khúc Mời em trong chiêm bao Khúc nhớ thì quá nhạt Khúc thương thì xanh xao Còn khúc yêu gầy guộc Mặn vào ngày tan nhau



