
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Ngôi đền có tên Hoa Linh Thảo…
Vứt bỏ những quy phạm kiến trúc Bê thần tượng ra để bờ sông Tạc khắc một thế giới của riêng mình. Cuộn xoáy. Hừng hực. Miên man những tháp đổ nhà nghiêng vòm vừa khóc vừa cong
Mùa đông ấm áp
Gỗ Trầm hương 35 năm già hay non? Bến đò 35 tuổi buồn vui cũ mới 35 năm xa cách dài hay ngắn với một đời người? Chỉ bài hát xưa trẻ trong mắt trên môi
Vừa đi vừa dừng…
Đi chậm. Mệt. Lê bước Khát vọng vẫn đang bay Tưởng suối đứng yên? Không! Những chuyển động xanh mềm đá biết Bất an thành núi. Yêu tin xanh cánh đồng Một đời không biết mình gieo hạt Dưới chân hoa dại thơm ngập ngừng…
Những đồi cát trắng nói lời phau phau
Những đồi cát mang hình mũ cối Các con vội đi quên lại bên sông Tay mẹ già run cát non bỏng thế Chạm vào đâu cũng nhức phập phồng Những đồi cát mang hình bầu vú
Không thôi ngạc nhiên
Sau trang giấy là 3000 thế giới Cô đơn giấu thật sâu là ngọn đèn vời vợi Đóng cửa lại rồi chúng ta đối thoại Môi rách rồi ứa tiếng câm Chim Câu ít. Súng nổ nhiều Ước mơ hoà bình bóng bay
Đến với tác phẩm hay: HOA SỚM của Ma Trường Nguyên
Bài thơ "Hoa Sớm" rút trong tập "Trái tim không ngủ" xuất bản năm 1987, một bài thơ bình dị mà thiết tha, nồng nàn mà kín đáo, tiêu biểu cho bút pháp thơ của Ma Trường Nguyên.
Viết và xóa
Gió viết trăm năm lặng lẽ Bờ cát trắng cố nâng niu Sóng xóa chỉ trong khoảnh khắc Còn - mất ? Nói chi cho nhiều … Người viết một đời nung nấu Chữ bò qua giấy muốn phi Thờ ơ - lạnh lùng hơn sóng



